Mất Trí Nhớ, Được Tình Yêu

Chương 12

02/10/2024 09:11

12

Lần này, đến phiên Nhị Hắc trợn tròn mắt rồi.

“Không phải, bạn trai cậu Chu Dạng đó, nam thần trường chúng ta. Hôm qua hai người còn anh hôn em em hôn anh sau đó ra ngoài ăn cơm cùng nhau nữa đó.”

“Chu...... Chu Dạng?!”

“Anh ấy là bạn trai tôi?!”

Tôi hoàn toàn choáng váng, đầu lại càng đ/au.

Hai đoạn ký ức hỗn tạp giao cùng một chỗ, làm cho tôi không thể phân rõ đoạn nào là hiện thực, đoạn nào là giấc mơ.

Lúc này đi tới trong phòng bệ/nh là một nam sinh vội vàng hoảng hốt.

Khuôn mặt kia của hắn vô cùng đẹp, nhưng lông mày lại nhíu ch/ặt.

Là Chu Dạng.

Thấy tôi ngẩn ngơ ngồi ở đó phát ngốc, hắn thở dài một hơi. Hành động tiếp theo là lập tức đi tới ôm lấy tôi, nhỏ giọng an ủi.

Hơi thở mát lạnh dễ ngửi trên người hắn làm đầu óc tôi ngừng hoạt động.

“Sớm biết như vậy thì tối hôm qua anh nên ở cùng với em mới phải.”

“Còn khó chịu không, bảo bối?”

Bảo bối?

Chu Dạng gọi tôi là bảo bối?

Tiếng gầm rú trong đầu tôi liên tiếp vang lên, tim đ/ập lo/ạn nhịp.

Nhị Hắc bên cạnh cười hắc hắc nói: “Nếu đã vậy thì tôi sẽ không quấy rầy hai người nữa.”

“Đúng rồi đàn anh Chu Dạng, vừa rồi Mạnh Thính hình như có chút không đúng, vừa rồi cậu ấy lại quên mất chuyện mình đã có bạn trai.”

Nói xong, cậu ta liền hiểu chuyện rời đi.

Nhưng Chu Dạng đang ôm tôi cả người đều cứng đờ.

Một lát sau, hắn chậm rãi buông tôi ra, kéo ra một khoảng cách lịch sự.

Tôi giương mắt nhìn về phía hắn, phát hiện trên mặt tuấn tú của hắn tràn đầy ảo n/ão và luống cuống.

Một chút cũng không giống bộ dáng hào hoa vô tư của Chu Dạng trước kia.

Giọng hắn không rõ ràng lắm hỏi tôi: “Mạnh Thính, em nhớ ra hết rồi à?”

Tôi x/ấu hổ gật gật đầu.

“Thiếu chút nữa là nhớ lại hết rồi.”

Tôi nhớ lại tôi vẫn luôn vụng tr/ộm thầm mến Chu Dạng, nhưng lại sợ hắn không thích người đồng tính nên vẫn luôn không dám tỏ tình, chỉ dám lén lút đem phương thức liên lạc của hắn ghi chú là “Bạn trai”.

Sau đó lại đột nhiên mất trí nhớ, tôi lại đem nam thần mình thầm mến thật sự trở thành bạn trai.

Cái chuyện thích hắn này thực sự làm cho tôi rất dằn vặt.

Nhưng hắn lại không có từ chối cũng không có kinh bỉ tôi, ngược lại là tiếp nhận danh phận này rất tốt.

Đối xử với tôi rất tốt, còn nói thích tôi.

Còn...... dỗ tôi gọi hắn là anh ơi......

Đây quả thực là d/ao nhỏ đ/âm vào mông, mở rộng tầm mắt.

Tôi lúng túng mấp máy môi, muốn x/á/c nhận cái gì đó, nhưng lại không biết mở miệng như thế nào.

“Xin lỗi.”

Chu Dạng lại đột nhiên xin lỗi tôi trước, ánh mắt cũng không chớp nhìn tôi chằm chằm.

Lông mi tôi r/un r/ẩy: “Không sao hết, đây là lỗi của em.”

Sau đó chính là sự yên lặng bao trùm hết cả căn phòng.

Bỗng nhiên, Chu Dạng “Chậc” một tiếng.

Hắn tiến lại gần tôi, có chút cố chấp hỏi:

“Mạnh Thính, vậy chúng ta còn có thể yêu đương không em?”

Tôi tránh ánh mắt của hắn, giọng nói mơ hồ.

“Em không biết mà.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Pháo hôi bị ghét bỏ cũng có hào quang nhân vật chính

Chương 20
Tôi là một thiếu gia giả kiêu căng, sau khi chân thiếu gia được tìm về, tôi quyết định cho cậu ta chút “màu sắc” xem. Kết quả giây sau đã bị lưu đày sang dị giới, còn bị trói buộc với một hệ thống “thức tỉnh pháo hôi”. Hóa ra tôi là kiểu pháo hôi bị vạn người ghét, nếu chọc vào thiên mệnh chi tử thì sẽ chết rất thảm. Để sống sót, tôi làm thuê ở dị giới rất lâu, vất vả lắm mới có thể thăng chức tăng lương. Thì hệ thống lại thông báo tôi phải quay về dọn dẹp đống hỗn độn. Lần này tôi quyết định tránh xa gia đình gốc của mình. Có tiền cũng phải có mạng mà tiêu chứ, tôi nhanh tay thu dọn hành lý rồi chuồn mất. Nhưng bọn họ hình như có vấn đề gì đó, vừa bảo tôi cút, lại vừa cầu tôi quay về. Ngay cả vị hôn phu từng nói thà cưới chó cũng không cưới tôi cũng phát điên rồi. Điên cuồng quấn lấy tôi đòi danh phận: “Bé con, sao em không để ý đến anh? Anh chẳng phải là cún con em yêu nhất sao?” “Bảo bối, nếu không thì anh gả cho em cũng được mà, (^▽^)~”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
30