Mẹ cũng bước tới khuyên tôi: "Đúng vậy, Bạch Bạch. Con có ơn với nhà họ Lục, họ nhất định sẽ nuôi con cả đời."

Tôi lắc đầu: "Không. Con không đi. Con không về."

Ba và mẹ nhìn nhau, sau đó vẫn định cưỡng ép kéo tôi đi. Tôi vừa giãy giụa vừa kêu lên, rất nhanh đã làm kinh động đến nhân viên bảo vệ. Mặc dù hai người liên tục giải thích rằng họ là ba mẹ tôi, nhưng từ lâu Cố Lẫm Chu đã dặn dỡ, chỉ cần anh không có mặt thì ở nơi này, Phương Ký Bạch là người quan trọng nhất. Đám bảo vệ không hề do dự, lập tức mời hai người ra ngoài.

Tôi trở về phòng, hoàn toàn không còn tâm trạng đến công ty tìm Cố Lẫm Chu nữa. Tôi nằm lì trên giường đến tận trưa sau đó mới ngồi dậy, chợt nhớ ra hôm qua mình đã hứa sẽ mang cơm đến cho Cố Lẫm Chu. Tôi lau nước mắt, định đứng dậy xuống lầu.

Đúng lúc ấy, Cố Lẫm Chu mở cửa phòng bước vào. Vừa nhìn thấy hốc mắt tôi đỏ hoe, anh lập tức ôm ch/ặt tôi vào lòng: "Bạch Bạch, có sao không? Có bị thương ở đâu không?"

Tôi lắc đầu. Bao nhiêu tủi thân từ sáng đến giờ, khi nhìn thấy Cố Lẫm Chu đều vỡ òa. Tôi ôm ch/ặt anh ấy, bật khóc nức nở.

Tim Cố Lẫm Chu đ/au nhói: "Được rồi, anh về rồi. Bạch Bạch đừng buồn nữa."

Tôi ngẩng đầu, mím ch/ặt đôi môi: "Cố Lẫm Chu... anh sẽ kết hôn với Bạch Bạch chứ?" Sau khi ba mẹ rời đi, tôi vẫn luôn nghĩ về những lời họ nói. Có phải chỉ cần Cố Lẫm Chu kết hôn với tôi thì anh ấy sẽ mãi mãi không rời xa tôi nữa?

Cố Lẫm Chu nâng khuôn mặt tôi lên, nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc, ánh mắt anh tràn đầy xót xa. Anh khẽ gật đầu: "Ừm. Nếu Bạch Bạch muốn kết hôn, vậy anh sẽ kết hôn với em."

Nghe anh nói vậy, nỗi đ/au trong lòng tôi cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.

Ban đầu Cố Lẫm Chu còn định chuẩn bị thật chu đáo, thế nhưng tôi không muốn chờ lâu như vậy, cuối cùng anh vẫn không thể chiều theo ý mình.

Cố Lẫm Chu nghĩ hôn lễ có thể tổ chức sau, vì thế anh đưa tôi đi đăng ký kết hôn trước, sau đó lại dẫn tôi đi m/ua nhẫn.

Sợ tôi làm mất nhẫn, Cố Lẫm Chu còn m/ua thêm cho tôi một sợi dây chuyền. Tôi học theo trong phim, tự tay đeo nhẫn cho anh, nhưng Cố Lẫm Chu lại xỏ chiếc nhẫn vào sợi dây chuyền rồi đeo lên cổ tôi: "Như vậy Bạch Bạch sẽ không làm mất nữa."

Tôi vui vẻ gật đầu. Nhìn hai cuốn giấy chứng nhận kết hôn đỏ thắm trong tay, lần này, cuối cùng Cố Lẫm Chu cũng có thể mãi mãi ở bên tôi rồi.

...

Ba ngày sau khi tôi và Cố Lẫm Chu đăng ký kết hôn, trước khi đi làm, anh giao cho tôi một nhiệm vụ, đó là quyết định xem chúng tôi sẽ đi hưởng tuần trăng mật ở đâu. Không ngờ kế hoạch còn chưa kịp bắt đầu, trong nhà đã xuất hiện một vị khách không mời mà đến.

Lục Tư Ngôn cau ch/ặt mày nhìn tôi: "Phương Ký Bạch, mấy ngày nay cậu ch*t ở đâu rồi? Nếu còn không chịu về nhà, tôi sẽ hủy hôn ước với cậu."

Tôi khó hiểu nhìn cậu ta. Thấy tôi không nói gì, Lục Tư Ngôn càng tức gi/ận hơn: "Còn không mau đi theo tôi về."

Tôi lắc đầu, đặt món đồ trong tay xuống rồi lấy từ trong cổ áo ra sợi dây chuyền đang đeo chiếc nhẫn: "Tôi kết hôn rồi, không thể đi với cậu được nữa."

Đồng tử Lục Tư Ngôn chấn động: "C... cậu nói cái gì?"

Tôi tưởng cậu ta không nghe rõ, đang định lặp lại một lần nữa thì Lục Tư Ngôn đã nắm ch/ặt cổ tay tôi, gương mặt đầy vẻ gi/ận dữ: "Cậu kết hôn với ai? Phương Ký Bạch, chưa có sự đồng ý của tôi mà cậu dám kết hôn với người khác?"

Bộ dạng ấy khiến tôi h/oảng s/ợ. Tôi vội vàng nhấn chiếc chuông đặt bên cạnh, đó là thứ Cố Lẫm Chu chuẩn bị riêng cho tôi. Kể từ sau lần ba mẹ đến đây, anh đã tăng cường thêm rất nhiều nhân viên bảo vệ. Chỉ cần tôi nhấn chuông, trong vòng ba phút, bảo vệ sẽ lập tức xông vào.

Khi Lục Tư Ngôn bị kéo ra ngoài, trên gương mặt vẫn tràn đầy vẻ không dám tin. Cậu ta không thể tin nổi tôi lại dám không nghe lời mình.

Khoảnh khắc bị ném ra khỏi cửa, đầu óc Lục Tư Ngôn ong ong như muốn n/ổ tung. Cậu ta c/ăm tức nhìn chằm chằm những người đứng trước cổng, trong lòng cậu ta hoàn toàn không tin Cố Lẫm Chu sẽ thật lòng ở bên tôi, chẳng qua chỉ đang lừa tôi mà thôi.

Cho dù Cố Lẫm Chu thật lòng, nhà họ Cố cũng tuyệt đối sẽ không mặc kệ. Đợi đến khi Cố Lẫm Chu đ/á tôi ra khỏi cửa, lúc ấy cậu ta nhất định sẽ dạy dỗ tôi một trận thật nặng.

Thế nhưng Lục Tư Ngôn không hề biết nhà họ Cố đã biết chuyện này từ lâu. Từ nhỏ đến lớn, Cố Lẫm Chu vốn chưa từng bị gia đình can thiệp vào chuyện của mình, huống chi đây còn là lần đầu tiên anh thật lòng yêu một người đến vậy. Cả nhà họ Cố trước đây đều từng nghĩ có lẽ Cố Lẫm Chu sẽ cô đ/ộc suốt cả đời, giờ đây cuối cùng cũng xuất hiện một người mà anh yêu, lại nguyện ý ở bên anh, bọn họ vui mừng còn không kịp.

Lục Tư Ngôn không chờ được đến ngày Cố Lẫm Chu đuổi tôi đi. Điều chờ đợi cậu ta lại là ba ngày sau bị nhà họ Lục cưỡng ép đưa lên máy bay sang nước ngoài.

...

Ban đầu, Lục Tư Ngôn nhất quyết không chịu xuất ngoại, thế nhưng Lục tổng nói với cậu rằng cậu đã đắc tội với người tuyệt đối không nên đắc tội. Nếu còn ở lại trong nước, không chỉ cả nhà họ Lục sẽ bị liên lụy, mà cũng có thể gia tộc sẽ hoàn toàn từ bỏ cậu, để cậu sống trong nước như một kẻ ăn mày.

Cuối cùng, Lục Tư Ngôn chỉ có thể thỏa hiệp. Đến lúc này, cậu mới thật sự hiểu mình đã chọc phải một người không thể động vào.

Trong lòng Lục Tư Ngôn vẫn nghĩ rồi sẽ có một ngày mình sẽ quay trở lại, đến khi ấy, Phương Ký Bạch nhất định sẽ hiểu ai mới là người thật lòng đối tốt với mình. Hạng người như Cố Lẫm Chu nhìn thế nào cũng chỉ là nhất thời hứng thú với Phương Ký Bạch mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ là đội trưởng cảnh sát hình sự, tôi luôn ăn tại hiện trường vụ án

Chương 14
Giới thiệu: Tô Bắc chỉ định ra ngoài ăn đồ nướng vào lúc nửa đêm, không ngờ lại bị vợ mình là Thẩm Lan còng tay đưa vào phòng thẩm vấn. Kết hôn ba năm, anh luôn đinh ninh vợ làm ở phòng nhân sự, cho đến khi tận mắt chứng kiến cô bình tĩnh chỉ huy đội điều tra hình sự — hóa ra cô là Đội trưởng cảnh sát hình sự! Điều nực cười hơn là, Tô Bắc đi đến đâu, hiện trường vụ án liền theo đến đó: đi ăn đồ nướng gặp ngay kẻ dùng dao gây thương tích, đi sửa xe đụng trúng ổ tiêu thụ đồ gian, chơi game thì triệt phá được băng nhóm đánh bạc, đi rút tiền lại chạm mặt vụ cướp ngân hàng… Ngay cả chiếc bánh kỷ niệm ngày cưới cũng là do tên tội phạm đang bị truy nã mang đến. Khi cô vợ cảnh sát hình sự gặp phải ông chồng là "hiện trường vụ án di động", rốt cuộc là ai bảo vệ ai? Một câu chuyện nhẹ nhàng, ngọt ngào pha chút suy luận trinh thám, vừa hài hước dí dỏm lại ấm áp, cái kết vô cùng chữa lành.
0