Tra Nam Và NYC Rất Hãm Của Anh Ta

Chương 10

28/05/2024 10:52

10

Vừa trở về thị trấn nhỏ một tháng, tôi gần như c/ắt đ/ứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài.

Tôi chuyển đến ngôi nhà cũ do ông nội để lại. Đó là một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ ở thành phố cổ có ban công nhỏ hướng về phía Nam.

Những ngày không có việc gì làm, tôi xới đất trong những chậu hoa bỏ đi rồi lấp đầy ớt, rau xanh và những bông hoa hồng, hoa nhài mà ông nội yêu thích.

Một buổi sáng, khi tôi mở mắt ra, một tia nắng chiếu vào phòng qua khe hở của rèm cửa.

Tôi đưa tay chạm vào lớp bụi cuộn trong nắng, giống như đứng một mình trên cánh đồng lúa mì vào đầu mùa thu, dùng ngón tay chạm vào những làn sóng lúa mì lăn tăn, lòng tôi trở lại bình yên.

Đến lúc phải buông bỏ rồi.

Tạm biệt nhé, Hứa Dật Thanh.

Nhìn vào phần cuối cùng trong lịch sử cuộc trò chuyện của chúng tôi, tôi vẫn còn mắc kẹt ở câu “Mình xin lỗi.”

Tôi thầm tự nhủ: “Không sao đâu”.

Xóa WeChat của cậu ấy và xóa luôn album ảnh của cậu ấy.

Thời gian là thứ đồ tốt, dù chuyện có buồn thế nào rồi cũng sẽ qua.

Nghe được tin tức của Hứa Dật Thanh lần nữa, đã là bốn năm sau, nghe nói sự nghiệp của cậu ấy rất thành công, muốn về nước phát triển sự nghiệp.

Tình cờ còn nghe được tin tức của Tùy Cẩm, nói bọn họ ở bên nhau một khoảng thời gian rồi cũng chia tay rồi.

Còn có tin đồn cô ấy ra nước ngoài ăn uống vui chơi suốt ngày, không hoàn thành sự nghiệp học hành.

Tôi lắng nghe mà không nói gì.

Tôi không có qu/an h/ệ gì với bọn họ nữa.

Thời gian sẽ đẩy con người đến sự trưởng thành.

“Nam Nam, công ty của chồng mình vừa tuyển một chàng trai chất lượng cao còn đ/ộc thân đó, điều kiện rất tốt, được lãnh đạo đá/nh giá cao, sự nghiệp của anh ấy sẽ rất thành công, cậu có cân nhắc không?”

Tôi ngồi trên ghế sofa, xem lại kế hoạch tiếp thị của quý này và trò chuyện luyên thuyên với Lam Thụy qua video.

“Xin lỗi nhá, mình không yêu xa.”

“Được rồi, vậy cậu tự mình ki/ếm một người đi. Mình nói với cậu này….”

“Mình đang bận, không nói với cậu nữa.”

Nói xong, không đợi Lam Thụy phát tiết, trực tiếp cúp video.

Chưa đầy mười phút sau, cậu ấy lại gọi lại rồi.

Tôi nhấc điện thoại lên và bấm vào loa ngoài.

“Mình vừa nói chuyện với chồng mình rồi, anh ấy nói người đàn ông này rất tốt, được đơn vị làm việc của anh ấy thuê về với số tiền rất lớn. Hiện tại rất nhiều người trong đơn vị đang đổ xô đến giới thiệu với anh ấy. Lỡ mất quá đáng tiếc rồi đó! Vừa về Trung Quốc không lâu, muộn chút nữa là mất đó.”

Thấy tôi không nói gì, Lam Thụy liền vội rồi, “Cậu đừng vội cúp máy, cậu ấy ở cùng một thành phố với nhà cậu, cậu nói đây không phải là duyên phận thì là gì chứ?”

“Người ta từ bỏ công việc tốt như vậy mà không cần, quay lại yêu đương với mình sao?”

“Mìnhvừa nhờ chồng mình gửi ảnh cậu cho anh ấy. Anh ấy có vẻ rất quan tâm đến cậu, luôn hỏi thăm về tình hình của cậu.”

Thấy tôi vẫn không trả lời, Lam Thụy nói thêm: “Anh ấy nói anh ấy sẽ về trong ngày Quốc khánh, có thể gặp mặt.”

Lam Thụy không chịu bỏ cuộc, cố gắng tham dò: “Hay là mình bảo chồng mình xin ảnh anh ấy cho cậu xem nhé? Chồng mình nói anh ấy rất đẹp trai. Cậu biết đấy, chồng mình rất ít khi khen ngợi người khác, đặc biệt là những người cùng giới.”

“Không cần đâu, mình không xem.”

“An Nam, với năng lực của cậu, ở lại quê nhà quá là oan ức tài năng của cậu rồi, cậu có nghĩ quay lại phát triển….”

Lại lại lại bắt đầu rồi.

Tôi ngắt lời cô ấy: “Lúc nào ở đâu, cậu bảo anh ta chọn được thì nói với mình.”

“Cậu không được cho người ta leo cây đâu nhá! Mình bảo chồng mình giới thiệu WeChat cho cậu, hai người trò chuyện trước chút nha?”

“Không cần không cần, gặp mặt rồi nói đi.”

Nói xong thì tôi cúp ngang điện thoại, tiếp tục tăng ca.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7