Văn Thước là học sinh rất giỏi.
Từng bước từng bước, đều cực kỳ nghe lời.
Anh cúi đầu hôn đi nước mắt nơi khóe mắt tôi, nhẹ nhàng vuốt lưng tôi, thấp giọng hỏi:
“Còn đ/au không?”
Tôi chỉ có thể vô thức ôm ch/ặt lấy anh, ngẩng đầu hôn anh.
Cảm giác r/un r/ẩy anh mang lại khiến đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
…
Văn Thước đúng là một người yêu rất dịu dàng.
Cũng là một tên khốn cực kỳ biết quyến rũ người khác.
Anh sẽ sau khi tắm đêm xong, mặc bộ vest tôi làm cho anh, áo mũ chỉnh tề đứng trước cửa kính sát đất mà ôm tôi làm lo/ạn.
Còn ghé bên tai nói đủ loại lời hư hỏng.
Đương nhiên, tôi nói cũng chẳng ít hơn anh.
---
Tối sinh nhật hai mươi tám tuổi của tôi, Hứa Lâm Xuyên cũng gửi lời chúc.
Không khéo lại bị Văn Thước nhìn thấy.
Anh nghịch điện thoại tôi, kéo lên xem vài cái rồi đột nhiên cười.
“Bạn trai cũ của em còn tới tìm em may vest, nhớ mãi không quên em nhỉ?”
“...”
Tôi vừa mở miệng định nói gì đó đã bị nụ hôn của Văn Thước chặn lại.
Giữa lúc ý lo/ạn tình mê, cổ tay tôi chợt lạnh.
Một chiếc đồng hồ được đeo lên tay tôi.
“Bạn trai em chỉ mở cái gara sửa xe rá/ch thôi, chẳng thể diện bằng công việc của hắn, phải làm sao đây?”
“Ngay cả quà sinh nhật cũng chỉ m/ua nổi cái đồng hồ rá/ch.”
Tôi nhìn chiếc đồng hồ mặt đỏ dây vàng trên cổ tay mình, im lặng một lúc.
“Ông chủ Văn từ bao giờ khiêm tốn vậy?”
Tôi hôn lên mặt anh.
“Anh ta chỉ tới đặt hai bộ vest thôi, giữa bọn em không còn liên lạc gì khác.”
“Tôi biết.” Văn Thước nói. “Trong điện thoại em, những người nói muốn đặt vest… không biết có mấy người thật sự muốn may đồ.”
Câu này đúng là kẻ tám lạng người nửa cân.
Tôi bật cười, ôm lấy anh:
“Văn Thước, anh biết mà… em chỉ yêu mình anh.”
Văn Thước rất dễ dỗ.
Tay anh vuốt lên, ngón áp út đeo một chiếc nhẫn đôi giống hệt chiếc trên tay trái của tôi.
Là cặp nhẫn tôi tặng anh cách đây không lâu.
Nụ hôn của Văn Thước hạ xuống.
Kèm theo hơi thở nóng bỏng, anh cắn nhẹ vành tai tôi.
“Chung Yến Thanh, tôi cũng yêu em.”
PHIÊN NGOẠI: NHẬT KÝ LẢM NHẢM CỦA VĂN THƯỚC
Vừa chuyển tới nhà mới, bên cạnh có một người đàn ông rất đẹp trai.
Em ấy lúc nào cũng mặc đủ kiểu vest khác nhau.
Có một đêm, em ấy sang mượn phòng tắm.
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy em ấy trong dáng vẻ quần áo xộc xệch.
Tóc và lông mi đều đọng nước, áo choàng tắm lỏng lẻo để lộ hoàn toàn xươ/ng quai xanh.
Sau khi em ấy rời đi, phòng tắm vốn chỉ còn mùi sữa tắm quen thuộc, lại lẫn thêm một hương thơm không thuộc về tôi.
Rồi sau đó, em ấy tới gara sửa xe của tôi.
Nhân viên còn thề son sắt:
“Ông chủ, hàng xóm của anh đặc biệt làm thẻ năm ở chỗ mình đó. Anh ấy bảo muốn theo đuổi anh. Người đẹp thế này hay là anh đồng ý luôn đi?”
Theo đuổi tôi?
Nhưng ngoài việc gặp mặt thì chỉ chào hỏi vài câu, thỉnh thoảng ghé qua…
Chung Yến Thanh chỗ nào giống đang theo đuổi người khác?
Em ấy chỉ mỗi ngày ăn diện xinh đẹp lộng lẫy, khiến tôi bị câu đến thần h/ồn đi/ên đảo.
Câu tới mức đêm nào cũng nghĩ về em ấy mới ngủ được.
Em ấy còn chưa theo đuổi tôi, tôi đã sắp bị em ấy quyến rũ mất h/ồn rồi.
Đêm Chung Yến Thanh hôn tôi, thật ra tôi hoàn toàn không say.
Chỉ là bị nụ hôn của em ấy câu đến tận nửa đêm vẫn không ngủ nổi.
Sáng hôm sau liền dọn dẹp sạch sẽ, ăn mắc chỉnh tề đi tìm em ấy.
Đòi phần nụ hôn còn lại.
Đòi rồi mới phát hiện…
Hôn môi vốn chẳng đủ để khiến tôi thỏa mãn.
_END_