Canh Song Sinh Khí Vận

Chương 4

27/05/2025 11:51

Người chị họ thứ hai biến mất như thế. Tôi suy nghĩ mấy ngày liền, rồi bàn kế hoạch đổi đời với Trương Đại Muội: "Dù sao chúng ta cũng giống nhau như hai giọt nước, người lớn không phân biệt được đâu."

Chị ta không chút do dự đồng ý ngay.

Có lẽ bố mẹ đã định h/iến t/ế tôi từ lâu, nên từ nhỏ đã hết mực chiều chuộng tôi. Từ khi có trí nhớ, mọi việc nhà đều đ/è lên vai Đại Muội. Chị ấy bận rộn hơn cả con la nhà hàng xóm, trong khi đến cái bát tôi cũng không rửa nổi.

Mỗi dịp lễ tết, tôi được may quần áo mới xinh xắn, còn cô ấy chỉ nhặt đồ cũ tôi không mặc vừa dù chị ta mặc cũng bị chật.Tôi có phòng riêng vừa mới sửa sang vừa sạch sẽ, chị ta phải nép mình cùng bà trong căn nhà cũ dột nát.

Bữa nào tôi cũng có thịt ăn, cô ấy chỉ được cơm chan nước canh. Tôi được lên huyện đi học, nó phải dậy sớm hai tiếng băng rừng đến trường làng.

Mỗi lần nó phản kháng, bố mẹ lại quát: "Làm chị thì phải biết nhường em, đương nhiên rồi! Vài năm nữa mày vào xưởng ki/ếm tiền nuôi em học!"

Có khi còn t/át đến khi hai má chị ta đỏ rát: "Khổ chút đã không chịu nổi, sau này hưởng phúc sao được?"

"Đòi so bì với em gái? Nó sinh sau được trời ban phúc lành, mày có tư cách gì so sánh?"

Sau mỗi trận đò/n, ánh mắt Đại Muội nhìn tôi càng thêm hằn học. Chị ta thường khóc thút thít trong phòng: "Sao con không phải là đứa sinh sau nhỉ..."

Bị đối xử bất công lâu ngày, đương nhiên chị ta muốn thành tôi. Mấy năm qua, ngoại hình chúng tôi đã khác biệt. Tay nó chai sần, da sạm đen vì lam lũ, còn tôi trắng trẻo mịn màng như tiểu thư thành phố.

Mấy tháng cuối hè, nhà tôi bắt đầu thu hoạch lạc. Tôi viện cớ trường yêu cầu phụ giúp gia đình, theo làm nông một tháng. Sau cả tháng trời dãi nắng, làn da sạm màu của tôi đã giúp chúng tôi hoán đổi thân phận thành công.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Stalker sếp nhưng chẳng may dùng nick chính

Chương 11
Tôi thèm khát thân thể của sếp tổng Kỳ Du lâu lắm rồi. Nhưng ngày thường cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám thượng. Thế là tôi lén lập nick clone, đóng vai một kẻ bệnh kiều, điên cuồng spam tin nhắn khủng bố anh ấy. [Em bé ơi trông mlem quá đi, vừa mọng nước vừa mềm mại, muốn một hớp nuốt chửng em luôn á.] [Chân dài mướt mượt thế kia, mặc váy ngắn thì đúng là sexy nổ mắt.] [Mặc vest cũng chuẩn soái ca nữa, nhìn thắt lưng quần mà nứng xỉu, muốn liếm ghê.] [Eo em bé thon quá, bụng nhỏ cũng đáng yêu nữa, muốn đâm cho lút cán đến mức hiện rõ hình thù trên bụng em luôn.] [Mắt em bé vừa to vừa ướt, muốn nhìn thấy lúc em sướng đến mức trợn tròn mắt lên cơ.] Dù sao thì Kỳ Du cũng chẳng biết kẻ đứng sau màn hình là ai. Không ăn được thì vô liếm láp tí chút cũng đâu có sao, đúng không? Chỉ là lực liếm hơi mạnh, hơi quá đáng một tẹo, và biến thái hơn mức quy định một chút thôi mà. Kỳ Du rep lại rồi, vỏn vẹn ba chữ lạnh tanh: [Mày là ai?] Tôi liếm môi, gõ phím cạch cạch: [Người ta là cục cưng yêu dấu của em bé chứ ai.] Kỳ Du: [Tao đếch cần biết mày là thằng nào, 10 giờ tối nay, địa điểm mày chọn, tao qua làm chết mẹ mày luôn.] Tôi: ??? Wow đỉnh, không hổ là đại ca có khác, vừa lên sàn đã đòi "làm" luôn rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0