Sói Đến Rồi

Chương 14

30/07/2025 18:17

Đến nỗi sau này, tôi nói ba chữ ấy nhàm đến mòn miệng, em vẫn không tin.

Tôi vừa để ý nồi canh cá, vừa lơ đãng trêu em: “Em chẳng phải còn có một thân thể khỏe mạnh sao?”

“Thế à.”

Ngụy Đông đi lại gần, từ phía sau áp sát vào tôi, đẩy nhẹ.

“Anh muốn cái này?”

“Chỉ muốn cái này thôi?”

Ngụy Đông hôn lên tai tôi, giữ lấy mặt tôi, hôn lên miệng tôi.

“Thế thì cho anh.”

Em bắt đầu cởi quần của tôi.

“Tất cả đều cho anh.”

Tôi giữ tay em lại, nói: “Đừng nghịch nữa, trên bếp còn đang hầm cá kìa.”

Ngụy Đông không dừng lại, bế tôi lên đặt lên bàn bếp.

“Thế thì anh cứ ngồi đây mà xem đi.”

“Khi nào nó xong, nhớ tắt bếp.”

Nồi trên bếp sôi sùng sục.

Tôi nghe tiếng nước sôi ấy, cảm thấy mình cũng giống như nồi canh cá kia vậy.

Bị lửa nung nấu đến kiệt quệ.

Canh cá cạn khô.

Tôi cũng chẳng buồn để ý.

Cuối cùng, Ngụy Đông mới rảnh tay tắt bếp.

Chẳng ai còn hứng thú uống nồi canh đã cạn khô ấy nữa.

Ngụy Đông bế tôi đi về phòng ngủ, giữ ch/ặt chân tôi:

“Đừng cọ nữa.”

“Chân ôm ch/ặt vào, sắp rơi xuống rồi.”

Tôi li /ếm môi nói: “Còn muốn nữa.”

Ngụy Đông nói: “Vào phòng ngủ đã.”

“Không, ngay bây giờ.”

“Anh ôm ch/ặt em.”

Ngụy Đông siết ch/ặt chân tôi, gân xanh trên trán gi/ật giật: “Tự mình gây ra, đừng kêu dừng.”

Nhớ ra điều gì đó, tôi dựa vào vai em, thổi nhẹ vào tai em: “Bạn trai em có biết em mạnh mẽ thế này không?”

“Anh đã hôn khắp người em, bạn trai em biết được, có phải sẽ đi/ên lên không?”

Ngụy Đông thở càng nặng nề hơn, chân tôi bị em nắm đến mức thâm tím.

Tôi cắn nhẹ vào dái tai em: “Em có bạn trai mới rồi à?”

Ngụy Đông vã mồ hôi đầm đìa: “Không có… Em lừa anh thôi.”

Điều này tôi rõ lắm.

Lời nào của Ngụy Đông là thật, lời nào là giả, tôi còn rõ hơn cả chính em.

Nhưng tôi vẫn rất để ý đến Chu Triệt.

Một người đàn ông mà em đã bảo vệ suốt sáu năm.

“Thế còn Chu Triệt? Nghe nói em ở trong đó luôn bảo vệ cậu ta.”

“Ừ.”

Ngụy Đông không phủ nhận, ấn eo tôi xuống, thở dài nói: “Đôi mắt…”

“Đôi mắt, rất giống anh… Em không muốn thấy anh khóc.”

Tôi sững sờ.

Tôi nói sao cứ thấy Chu Triệt trông rất quen.

Hóa ra, là giống tôi.

Tôi nắm ch/ặt cổ Ngụy Đông: “Em coi cậu ta là anh à?”

Ngụy Đông nhíu mày: “Cứ phải bàn về người khác lúc này sao?”

“Nói rõ ra, không thì đừng làm nữa.”

“Không coi là anh.” Ngụy Đông bị tôi khiêu khích giữa chừng, nghẹn lại, gân xanh trên trán gi/ật liên hồi, “Chu Triệt thấp bé, ở trong đó luôn bị người ta b/ắt n/ạt. Thằng nhóc đó khóc lên, trông rất giống anh, em không muốn thấy, nên giúp được thì giúp. Chỉ vậy thôi.”

“Thế tại sao cậu ta lại rõ chuyện giữa chúng ta thế?”

“Tần Lập Huy nói.”

Dừng lại một chút.

“Anh không phải rất muốn biết em ở trong đó có nhớ anh không sao?”

“Có nhớ.”

“Không chỉ Chu Triệt biết, cả nhà tù đều biết em ở ngoài còn có một người yêu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
1.98 K
2 Tham Lam Chương 12
5 Mưa hoa sương gió Chương 13
6 Kẻ Nghe Trộm Chương 6
12 ĐÀO HOA SÁT Chương 5

Mới cập nhật

Xem thêm