Lỡ làng

Chương 13

04/05/2026 17:13

Vừa sợ hãi khóc lóc, tôi vừa nâng mặt anh lên, hôn vào đôi môi đẹp đẽ: "Sếp, cho em chút pheromone đi..."

"Em khó chịu quá..."

Bùi Tri Diễn mặt lạnh như tiền, né tránh nụ hôn của tôi: "Không phải muốn rời xa tôi sao?"

"Bây giờ xuống khỏi người tôi đi."

Chịu đựng 42 ngày rối lo/ạn pheromone, ý chí của tôi đã yếu ớt.

Giờ bị pheromone chanh xanh trong không gian kín thu hút, ý chí dễ dàng sụp đổ hoàn toàn.

Toàn thân nóng bừng, như cá khát nước ngọt.

"Sếp, khó chịu..." Tôi cọ xát không ngừng.

Không được pheromone vỗ về, tôi dần trở nên cáu kỉnh.

Xuyên qua áo sơ mi, cắn mạnh vào cơ ngựk anh.

"Ưm." Bùi Tri Diễn đ/au đớn rên khẽ, nhưng giọng lại nghe rất thích thú, "Ngoan, mạnh hơn nữa."

Xuống xe, tôi ôm cổ Bùi Tri Diễn, quấn quýt không rời.

"Chà, thật bám người."

Bùi Tri Diễn mặc cho tôi bám trên người mình, đỡ lấy mông tôi, vừa hôn vừa bế vào phòng.

Điện thoại rung nhẹ hai tiếng, có tin nhắn gì đó nói là "3 tháng sau có thể qu/an h/ệ".

Sau đó là tiếng x/é vải, và giọng trầm khàn quyến rũ của Bùi Tri Diễn: "Ngoan, muốn thì xin tôi đi."

Răng nanh xuyên qua tuyến thể.

Pheromone chanh xanh cuồn cuộn ập tới, mãnh liệt xối xả lên từng sợi th/ần ki/nh.

Tôi cong người, đ/au đến mờ mắt.

Tay nắm ch/ặt ga giường định trốn, nhưng bị Alpha sau lưng ôm ch/ặt vào lòng: "Đừng khóc, sẽ thoải mái ngay thôi."

Sau trận mây mưa, chứng rối lo/ạn pheromone bị đ/è nén 3 tháng quả nhiên thuyên giảm.

"Sếp, bữa ăn cuối cùng xa xỉ thế này ư?"

Tôi nhìn chằm chằm canh gà hầm kỷ tử, th!t bò hầm khoai tây, cánh gà sốt tiêu, yến sào và cháo hải sản bốc khói, không kìm được mà nuốt nước bọt.

"Thẩm Yên, đôi lúc tôi thật sự tò mò n/ão em có phải làm bằng gỗ lim không?"

Tay tôi đang lén lấy cánh gà thì khựng lại, tôi ngẩng đầu, mắt tròn xoe đầy kinh hãi: "Sếp định th/iêu sống em sao?"

"Thôi được, em ngủ với sếp 2 lần, sếp gh/ét em là đúng."

"Nhưng để em ăn xong đã được không? Em ăn rất nhanh, chỉ 20 phút thôi."

Bùi Tri Diễn nghiến răng ken két.

Anh rời bàn ăn, tìm lọ th/uốc trợ tim uống vào, rồi mới bình tĩnh quay lại, kéo ghế ngồi cạnh tôi, giọng đầy mệt mỏi: "Tôi bó tay thật rồi."

"Thẩm Yên, tôi thích em rõ rành rành như thế, em thật sự không nhận ra sao?"

Tin tức gây chấn động quá.

CPU trong đầu tôi đang tiêu hóa đùi gà liền xoay vòng mấy phút mới xử lý xong: "Vậy... Sếp không ném em cho cá ăn?"

"Đó là điều quan trọng sao? Điều quan trọng là tôi đang tỏ tình đấy!"

Thấy tôi ôm ngựk, mặt mày ngây ngốc, Bùi Tri Diễn thở dài, lấy từ túi ra chiếc nhẫn kim cương, đôi mắt đào hoa đắm đuối nhìn tôi: "Cứ coi như em không biết mình có thích tôi hay không đi."

"Vậy tôi đổi cách nói."

"Em có nguyện ý cả đời ở bên tôi, dù nghèo khó hay giàu sang, khỏe mạnh hay ốm đ/au, mãi mãi nhận sự che chở bao dung của tôi, sinh con đẻ cái, cùng xây tổ ấm không?"

Vừa dứt lời, tôi đã mở miệng: "Chúng ta không phải vẫn luôn như thế sao?"

Bùi Tri Diễn đeo nhẫn cho tôi, hôn lên môi tôi: "Đồ ngốc."

"Chúng ta kết hôn thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

An Lan Năm Tháng

Chương 18
Ta và Cố Trường Ninh là cặp phu thê nổi tiếng nhất kinh thành vì... ghét nhau như nước với lửa. Chỉ vì năm đó, hắn cho rằng ta lấy viên thuốc cứu mạng của hắn để cứu bạch nguyệt quang. Mà ta... lại đưa cho hắn một viên thuốc giả. Sau khi thành thân, hắn ngày ngày lưu luyến chốn thanh lâu kỹ quán, còn ta thì thẳng tay giết sạch những hồng nhan tri kỷ của hắn. Ta hành xử ngang ngược, không biết phép tắc, hắn liền công tư phân minh, dâng tấu buộc tội ta trước triều đình. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày hắn chết. Ta vui vẻ hẹn các tỷ muội đánh mạt chược, nào ngờ thua sạch cả một buổi chiều. "Không chơi nữa! Các người ai cũng giỏi quá!" "Chẳng bù cho Cố Trường Ninh, từ nhỏ đến lớn lần nào chơi cũng thua ta." Các vị phu nhân nhìn nhau đầy khó hiểu. "Công chúa đùa rồi. Kinh thành này ai mà chẳng biết tài đánh bài của phò mã đứng đầu thiên hạ?" Ta sững người. Quân bài trên tay bỗng rơi lả tả xuống đất. Đến khi mở mắt lần nữa... Ta đã quay về một tháng trước khi thành thân với Cố Trường Ninh. Thị nữ hùng hổ hỏi: "Điện hạ, hôm nay chúng ta định dạy dỗ con hồ ly tinh kia thế nào?" Ta mỉm cười, khẽ lắc đầu. "Không cần nữa." "Đưa thuốc cho cô ta đi." "Đưa viên thuốc thật."
4.68 K
3 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
8 Phúc lợi công ty Chương 18.
11 Núi con gái Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm