Mất nửa tháng, cuối cùng anh cũng quen được với bộ bàn phím cùng màn hình đó.
Công việc của tôi chủ yếu là phụ trách mảnh đất lần trước.
Nhưng vì chẳng hiểu gì cả nên lần nào tôi cũng phải nhờ anh giúp đỡ.
Dần dà, thực chất anh đã thay thế tôi, trở thành trụ cột chính của dự án này.
Mãi tới lúc đó, tôi mới được tận mắt chứng kiến Yến Ngật Phong làm việc.
Lần đầu nghe tin anh gặp nạn khi đua xe, tôi cứ ngỡ anh chỉ là một tên thiếu gia ăn chơi sa đọa.
Nhưng không ngờ, người ta lại là người kế thừa chính thức của tập đoàn.
“Cậu đang ch/ửi thầm tôi trong đầu đúng không?” Đang miên man suy nghĩ, Yến Ngật Phong bất ngờ hỏi.
“Tôi không có.” Tôi vội vàng đáp.
“Trước đây cậu từng nghĩ, tôi đúng là một tên thiếu gia chỉ biết ăn chơi sa đọa thôi đúng không?”
Người này... Đọc được suy nghĩ của người khác sao?
“Không có.” Tôi hơi ngượng ngùng trả lời.
Yến Ngật Phong bật cười.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh nở nụ cười.
Cảm giác ấy... Thật đặc biệt.
“Thế còn cậu?” Anh chuyển hướng hỏi.
“Gì cơ?”
“Không định kể tôi nghe về bản thân cậu sao?”
Tôi đột nhiên im lặng.
Thực ra chẳng có gì để nói cả.