Ship Đơn Sai

Chương 18

25/05/2025 20:16

Hôm sau, Từ Chước bình thản bưng bộ đồ sạch sẽ thơm tho bước vào phòng, làm như đêm qua chẳng có chuyện gì xảy ra.

"Mặc đồ vào rồi ra ngoài ăn chút gì đi, được không?"

Tôi trừng mắt liếc anh, chậm rãi trườn khỏi giường. Ngửa cổ ra hiệu bắt anh cúi xuống xỏ tất cho mình.

Anh quỳ một chân bên thành giường, cẩn thận nâng bàn chân tôi lên. Vừa nắn bóp mắt cá, Anh ngập ngừng hỏi:

"Tiểu M/ộ này... Vậy bây giờ chúng ta..."

Tôi cúi đầu nhìn xuống dáng vẻ khúm núm của anh. Thấy anh đổi giọng:

"Hiện tại đôi ta... là qu/an h/ệ gì vậy?"

Tôi khịt mũi lạnh nhạt:

"Huynh đệ tốt thôi."

Anh trợn tròn mắt: "Nhưng tối qua em còn hôn anh mà!"

Mặt tôi vẫn đờ ra: "Thế là huynh đệ ruột th!t đó."

Từ Chước gục mặt xuống, vai run nhẹ. Tôi nhìn cái gáy trắng nõn của anh đang rủ xuống, bất giác phì cười. Nhón chân đ/á nhẹ vào đầu gối anh:

"Chân đ/au, xoa cho em đi."

Vẫn giữ tư thế quỳ, bàn tay xươ/ng xẩu của anh nắm lấy bắp chân tôi, nhẫn nại xoa bóp.

"Từ Chước ơi." Tôi gọi khẽ.

Anh ngẩng lên. Tôi chụm môi hôn lên đôi mõm mèo đang bặm lại. Nhìn ánh mắt kinh ngạc trong đáy mắt anh, tôi nheo mắt cười khúc khích:

"Đùa đấy, giờ là bạn trai."

Từ Chước bật đứng dậy, tay đ/è gáy tôi xuống. Tôi nhíu mày đẩy ra:

"Đói bụng rồi."

Tống Thi Vũ gọi điện tới, giọng ủ rũ:

"Em xin lỗi anh... Đều tại em ghi nhầm địa chỉ nên hai người mới..."

Tôi nhìn bóng lưng áo sơ mi trắng đang bận rộn dọn dẹp bữa sáng trên bàn ăn, khẽ mỉm cười:

"Không sao, không nhầm đâu."

"Tiểu Vũ à, anh mày đã thu phục được người ta rồi."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con gái tôi biết rõ cốt truyện

Chương 8
Ngày tuyển chọn phu quân, thiếp lánh ánh mắt Lý Thừa Hiên, dâng lên trước mặt Vĩnh An Vương thanh bỉ thủ tượng trưng cho binh quyền: "Tiểu nữ ngưỡng mộ vương gia đã lâu." Lý Nghiên Khâu thất thê nhiều năm, lại có một nữ nhi năm tuổi được nâng niu như ngọc, khắp nơi đều khuyên thiếp hãy suy xét kỹ càng. Duy chỉ có Quận chúa Huệ Nghi trong lòng người, vừa phồng má giận dữ nhìn thiếp, vừa thầm gào thét trong tâm khảm: 【Lục Tri Dao, ngươi là vai nữ phụ độc ác, ngươi điên rồi sao? Không chọn nam chính lại đi chọn kẻ phản diện?】 【Ta khó nhọc lắm mới giúp phụ thân tránh khỏi cốt truyện, tuyệt đối không thể dính dáng đến thứ sẽ mang họa tru di tam tộc như ngươi.】 【A a a, nàng ta chẳng lẽ muốn ôm ta sao? Nữ nhân xấu xa chớ có đến gần bản quận chúa!】 Quận chúa Huệ Nghi càng tức giận, thiếp lại càng vững vàng với lựa chọn của mình. Kiếp trước, thiếp chẳng để tâm đến tiếng lòng của nàng, rốt cuộc bị Lý Thừa Hiên hãm hại đến mức gia tộc bị tịch biên tru di. Kiếp này, quyết không lặp lại vết xe đổ ấy nữa.
Cổ trang
0