Suốt ba ngày trời, tôi sống trong trạng thái mơ màng.

Mãi đến chiều ngày thứ tư, tôi mới lại thấy Bùi Doãn Thanh ngồi bên giường gọt táo.

Tôi quay mặt đi: "Làm phiền Bùi tổng rồi, tôi không sao nữa, anh về trước đi."

Vừa dứt lời, một âm thanh chói tai vang lên bên tai.

Tôi đưa mắt nhìn về phía phát ra tiếng động, hóa ra là con d/ao gọt hoa quả rơi xuống đất.

Quay lại nhìn, m/áu từ đầu ngón tay Bùi Doãn Thanh đang ào ạt tuôn ra.

Anh khẽ cười: "Bảo bối, đừng đuổi anh đi, được không?"

Tôi hoàn toàn nghi ngờ Bùi Doãn Thanh đang giả vờ tội nghiệp, nhưng lời đến miệng lại chuyển hướng: "Tùy anh. Mau đi cầm m/áu rồi đi tiêm phòng uốn ván đi."

Bùi Doãn Thanh gật đầu bước ra ngoài.

Tôi thở dài nằm xuống, cuối cùng cũng có thể yên tâm suy nghĩ về mối qu/an h/ệ rối như tơ vò này.

Nhưng chưa kịp nghĩ ra kết quả, tủ đồ bỗng rung lên.

Tôi vô thức chống tay ngồi dậy nhìn, phát hiện đó là điện thoại của Bùi Doãn Thanh.

Màn hình sáng lên, hai tin nhắn liên tiếp hiện ra:

Du Du: [Anh đang ở đâu?]

Du Du: [Không phải đã hứa làm Alpha của em sao...]

Những chữ phía sau không hiển thị nữa.

Tôi kìm nén ham muốn chạm vào, mặt lạnh như tiền nằm xuống.

Lời nói của Bùi Doãn Thanh dưới sự kiểm soát của tình tiết truyện, rốt cuộc có bao nhiêu phần thật? Phân hóa rốt cuộc là chuyện gì nữa.

Tôi không thể nghĩ thông nữa rồi.

Cơn mệt mỏi không thể chống cự bao trùm lấy tôi.

Tôi đờ đẫn nhìn ra cửa sổ, quyết định đợi Bùi Doãn Thanh quay lại nói rõ rồi đường ai nấy đi, không dính dáng gì nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

NUÔI ALPHA NGỐC ĐẾN MANG THAI, HẮN KHÔI PHỤC TRÍ NHỚ LIỀN ĐÁ TÔI

8
Tôi là một Beta nghèo rớt mồng tơi, chẳng được học hành đến nơi đến chốn, quanh năm chỉ biết cắm đầu làm việc kiếm sống. Bên cạnh tôi còn có một người bạn đời Alpha đầu óc không được bình thường, nhưng bù lại ngoại hình rất khá. Tên ngốc ấy chẳng biết kiếm tiền, làm việc gì cũng vụng về, đã vậy còn ăn khỏe đến mức đáng sợ. Một mình hắn có thể ăn hết khẩu phần của hai ba người, từ miếng cơm, manh áo cho đến chỗ ngủ, tất cả đều dựa vào tôi nuôi. Thế mà sau khi tôi mang thai, hắn lại tình cờ khôi phục trí thông minh cùng toàn bộ ký ức đã mất. Tên Alpha ngốc nghếch ngày nào cứ bám lấy tôi như chó con, cuối cùng trở về thân phận thật sự của mình, trở thành thiếu gia hào môn cao cao tại thượng. Chú chó ngoan từng quấn lấy chân tôi, ngày ngày chờ tôi tan làm về nấu cơm, chỉ sau một đêm đã biến thành một người lạnh lùng, kiêu ngạo đến xa lạ.
Boys Love
0
Ôn Chúc Chương 14