Chồng tôi nghe xong, lông mày nhíu ch/ặt lại.
Trong mắt anh thoáng hiện lên một tia bứt rứt mà chính anh cũng không hiểu nổi.
Đêm đó, anh vẫn không đồng ý với đề nghị của thiếu niên.
Chỉ nói: “Tôi sẽ nuôi hai người.”
Nói xong, anh lại nhìn sang thiếu niên, hỏi ngược lại:
“Cậu tìm cô ấy làm gì?”
Tạ Kinh thiếu niên không chút chột dạ đáp:
“Ồ, tôi sợ tiếng sấm.”
Chồng tôi bình thản nói: “Cậu có thể đến phòng sách tìm tôi, đừng làm phiền cô ấy.”
Tạ Kinh thiếu niên: “……”
“Giờ thì không sợ lắm nữa rồi, đi ngủ đây.”
Chồng tôi gật đầu, nói với tôi:
“Cô cũng ngủ sớm đi.”
Nói xong, anh cũng rời đi.
Tôi đóng cửa lại.
Những chuyện xảy ra hôm nay khiến tôi kiệt sức.
Nằm trên giường, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Chỉ là giấc ngủ không mấy yên ổn.
Không biết đã qua bao lâu.
Trong cơn mơ màng, tôi dường như nghe thấy tiếng mở cửa.
Sau đó, một bóng người đứng trước giường, quan sát tôi hồi lâu.
Rồi anh lên giường, vén chăn nằm xuống cạnh tôi.
Nghĩ ngợi một chút, anh lại không mấy thuần thục mà ôm lấy tôi vào lòng.
Tôi vô thức cọ cọ vào, quen thuộc vùi đầu vào lồng ngựk anh.
Người trước mặt khựng lại, sau đó lầm bầm đầy vẻ gh/ét bỏ:
“Xịt cái loại nước hoa gì mà nồng nặc thế không biết.”
Thế nhưng bàn tay đặt trên eo tôi lại ôm càng ch/ặt hơn.
Ngày hôm sau.
Sau khi tỉnh dậy, tôi cảm nhận được bên cạnh có người.
Người còn chưa tỉnh táo, tôi đã nhắm mắt hôn lên môi anh một cái:
“Chào buổi sáng chồng yêu.”
Thế nhưng người trước mặt mãi không đáp lại.
Tôi mở mắt ra, liền thấy Tạ Kinh thiếu niên đang nằm cạnh, sắc mặt khó coi:
“Ngày nào cô cũng làm thế với anh ta sao?”
Tôi tỉnh hẳn, bật dậy:
“Cậu, sao cậu lại ở đây?”
Thiếu niên chạm chạm vào khóe môi mình, đáp lại đầy đương nhiên:
“Đây là nhà tôi, tại sao tôi không được ở đây?”
“Chẳng phải cậu về phòng khác ngủ rồi sao?”
“Ồ, tôi về nghĩ lại rồi, thấy mình vẫn còn sợ sấm.”
Tôi: “……”
Tôi đẩy cậu ta xuống giường, giục:
“Cậu mau ra ngoài đi, đừng để anh ấy thấy……”
Tạ Kinh thiếu niên không để tâm nói:
“Anh ta bây giờ đâu có thích cô, cô còn sợ anh ta gh/en à?”
“Nhưng với mối qu/an h/ệ mẹ con của chúng ta bây giờ, bị anh ấy phát hiện chỉ càng kỳ quặc hơn thôi!”
Tôi vừa nói vừa đẩy cậu ta ra cửa.
Rồi mở cửa ra.
“Mau, ra ngoài đi—”
Chưa kịp nói hết câu, tôi đã thấy chồng mình đang đứng trước cửa.
Bốn mắt nhìn nhau.