Tôi Bị Đỉnh Lưu Bẻ Cong

Chương 5

21/07/2025 07:17

Tôi nhìn chằm chằm màn hình, ngựk bớt nghẹn một chút. Anh chàng này tuy phóng đãng, nhưng khá nghĩa khí.

Fan Tịch Thừa gào khóc:

“Anh bị b/ắt c/óc thì chớp mắt đi!”

“Bảo vệ lộ liễu thế, không lẽ yêu thật rồi?”

“Phá án rồi, chắc chắn vì đu Kỷ Tầm nên mới nhận phim này!”

Fan nhanh chóng đào lại video phỏng vấn ba năm trước. Tịch Thừa cười nói:

“Thích người cười có lúm đồng tiền, da trắng, tóc xoăn nâu, thích ăn đồ ngọt.”

Tôi bóp bẹp chai sữa chuối.

Mẹ nó, không phải là tôi sao?

Đừng đùa! Tôi là trai thẳng, chỉ muốn xuống biển ki/ếm chút lưu lượng, không định cong thật đâu!

Tối nay diễn tập, anh ta sẽ không ra tay với tôi chứ?

Tôi nhìn miếng hàu trơn tuột trước mặt, bỗng nhớ đến cơ bụng lấp lánh nước trong ảnh của Tịch Thừa. Lắc đầu, tôi nhét miếng hàu vào miệng.

Tám giờ tối, tôi đứng trước cửa phòng 6007, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi. Dưới khe cửa lọt ra ánh sáng ấm áp, bên trong vang lên tiếng động sột soạt.

Tịch Thừa đang làm gì? Không lẽ thật sự định chơi quy tắc ngầm?

Tôi hít sâu, đẩy cửa.

Phòng không bật đèn, dưới sàn toàn nến, ánh lửa lập lòe, chiếu lên đống đạo cụ hỗn lo/ạn: c/òng tay, roj da, vòng cổ, và một dải lụa đen nhàu nhĩ bên cạnh giường.

Da đầu tôi tê dại. Tịch Thừa bề ngoài thuần lương, thần tượng chất lượng, sau lưng lại chơi bạo thế này?

Tôi vội lấy điện thoại, chụp liên tục đống “bằng chứng tội lỗi”.

“Bảo bối, em tới rồi à?” Một giọng nam trơn tru vang lên sau lưng.

Tôi gi/ật mình quay lại. Một gã cơ bắp quấn khăn tắm vui vẻ bước ra, thấy tôi thì biến sắc.

Tôi nhìn số phòng.

Mẹ nó, đi nhầm phòng rồi!

Gã kia thấy tôi giơ điện thoại, nổi gi/ận: “Đồ bi/ến th/ái, chụp lén hả?”

Hắn vung tay định gi/ật điện thoại. Tôi quay người chạy, kết quả đ/âm sầm vào một lồng ngựk.

“Thầy Kỷ?” Giọng Tịch Thừa vang lên trên đỉnh đầu, mang chút nghi hoặc.

Tôi ngẩng lên, đối diện gương mặt anh khẽ nhướng mày: “Chạy gì thế?”

Chẳng kịp giải thích, gã cơ bắp đã hung hãn đuổi theo: “Chúng mày là một bọn!”

Tịch Thừa phản ứng nhanh, nắm cổ tay tôi, kéo tôi chạy.

Ngón tay anh thon dài, mạnh mẽ, lòng bàn tay nóng bỏng, siết đến mức xươ/ng tôi đ/au nhức.

Chúng tôi chạy một mạch đến sân thượng khách sạn, anh mới thả tay. Gió đêm thổi qua, tôi thở hổ/n h/ển, tim đ/ập lo/ạn. Gã cơ bắp quấn khăn tắm, bị hạn chế vận động, chắc không đuổi kịp.

Trên sân thượng, gió mát lành lạnh. Tịch Thừa tựa vào lan can, áo sơ mi bị gió thổi phồng lên, cổ áo lỏng lẻo, xươ/ng quai xanh thấp thoáng.

Anh không trang điểm, tóc rối bù, quần jeans gấu cuốn, giày thể thao trắng bị tôi giẫm bẩn một mảng. Trông như một đàn anh trốn học ở đại học, vừa ngầu vừa tươi mới, khác hẳn hình tượng đỉnh lưu tinh tế đến từng sợi tóc trên màn ảnh.

“Vừa nãy anh chụp gì thế?” Anh đột nhiên hỏi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0