Về nhà từ đồn cảnh sát lúc nửa đêm, tôi phát hiện bố con bé kia - đúng chất l/ưu m/a/nh - đang ngồi trong xe cùng vợ con mà dám lái theo để dọa tôi.

Haha...

Chắc nghĩ tôi là phụ nữ trẻ đi đường vắng lúc đêm khuya sẽ sợ hãi khi bị theo dõi?

Buồn cười thật.

Giữa con đường tối om, tôi đạp hết ga, bẻ lái gấp khiến xe quay 180 độ rồi bật đèn pha chiếu thẳng vào hắn.

Chiếc xe đối diện bóp còi inh ỏi, vội đ/á/nh lái tránh sang bên suýt chút nữa đ/âm sầm vào tôi.

Chà!

Lái cũng khá đấy!

Không cam tâm, tôi bước xuống xe, lấy từ cốp ra một chiếc rìu c/ứu hộ - cái loại dùng phá cửa máy bay, rảo bước về phía xe hắn.

Từ trong xe vọng ra tiếng ch/ửi thề the thé của gã khi thấy tôi:

"Đ m..."

Hắn mở cửa xe...

...rồi đứng hình khi thấy tôi cầm rìu mỉm cười.

Tôi háo hức nhìn hắn, mong chờ hắn xông tới gi/ật rìu hoặc đ/á/nh tôi.

Như thế thì đêm nay ít nhất cũng ch/ặt được một chân của hắn.

"Anh theo tôi để làm cái gì?!" - Tôi gầm lên.

Nhưng hắn chùn bước. Vợ hắn trong xe còn ch/ửi rủa ầm ĩ, có vẻ gan góc hơn chồng.

Hắn đóng sầm cửa lại: "Đéo ai theo mày!"

Rồi khóa cửa ầm ầm, phóng xe đi như m/a đuổi.

Haizzz!

Đồ thỏ đế!

Tôi mặt lạnh như tiền, cầm rìu đứng giữa đường nhìn theo ánh đèn xe biến mất trong đêm.

Có lẽ... vẫn cần kiên nhẫn thêm chút nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
3 Biến thái Chương 11
4 Chó cắn mẹ Chương 8
5 Bình an vô sự Chương 7
6 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
7 Đứa trẻ già Chương 15
10 Nữ Vượn Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm