Hàng Xóm Biến Mất

Chương 8

01/07/2025 17:57

Lời tôi nói đầy gai góc, khiến Triệu Chấn cứng họng không nói nên lời. Thấy anh ta im lặng, tôi lại khiêu khích: "Hừ, cảnh sát hình sự! Tôi còn tưởng gh/ê g/ớm lắm cơ, hóa ra không có công nghệ thì cũng chẳng là gì cả."

Vừa dứt lời, mặt Triệu Chấn tái mét, còn viên cảnh sát trẻ bên cạnh tức gi/ận đ/ập bàn, hét lên tắt camera rồi đá/nh tôi.

Nhưng hành động đe dọa của anh ta nhanh chóng bị Triệu Chấn ngăn lại.

Điều khiến tôi bất ngờ hơn là, Triệu Chấn hít sâu vài hơi, bình tĩnh lại xong, bỗng nở nụ cười tươi rói mở c/òng cho tôi:

"Ái chà chà, tôi đã nói rồi mà, bọn viết trinh thám các cậu đầu óc sắc sảo lắm, không cần đến hiện trường cũng phân tích được gần hết."

Triệu Chấn vừa cười xã giao, vừa đỡ tôi đứng dậy:

"Cậu em Cát Dương, hiểu lầm thôi, tất cả chỉ là hiểu lầm. Lúc nãy tôi nói những lời đó cũng là bất đắc dĩ, vụ án này quá tàn á/c, cấp trên đòi gấp, tôi thật sự không còn cách nào khác mới kí/ch th/ích cậu, muốn xem trình độ của cậu đến đâu. Ngạn ngữ có câu ‘mời tướng không bằng kích tướng’, giờ xem ra, chiêu kích tướng của tôi cũng không tệ."

Lại lật mặt. Trước sau khác biệt như hai người, diễn xuất có thể nói là hoàn hảo, nếu không phải tôi biết mục đích thật của Triệu Chấn, suýt nữa thì tôi đã tin.

Tuy Triệu Chấn miệng nói là kích tướng, nhưng tôi đâu phải kẻ ngốc.

Chẳng qua là anh ta chưa tìm thấy bằng chứng thôi, nếu để anh ta phát hiện chút manh mối nào, chắc chắn sẽ cắn ch/ặt tôi không buông.

Nhưng bây giờ tôi đang ở trong phòng thẩm vấn, không đáng để tranh cãi với anh ta, không thì người thiệt thân chính là tôi.

Thế là, tôi giả vờ muốn thay quần, hỏi anh ta bao giờ tôi được về nhà.

Triệu Chấn lại nói: "Vội gì? Quần cậu dơ, lẽ ra chúng tôi phải đền. Tiểu Vương, đi lấy cái quần cho cậu ấy thay."

Viên cảnh sát trẻ vội vã rời đi còn Triệu Chấn thì kéo tôi đến văn phòng của anh ta.

Đợi tôi thay quần xong, Triệu Chấn vẫn không chịu để tôi đi, nhất định mời tôi ăn cơm, còn nói muốn trò chuyện kỹ với tôi.

Lúc rạng sáng, nhà ăn của đội hình sự đã đóng cửa từ lâu, Triệu Chấn lại bảo viên cảnh sát kia ra ngoài m/ua ít cơm đem đến văn phòng.

Tôi thật sự sắp đói đến lả, đồ ăn vừa đến thì tôi đã vội vàng ăn ngay.

Chưa ăn được mấy miếng, Triệu Chấn lại lòng vòng, miệng nói là nhờ tôi phân tích xem hung thủ làm sao vào được mà không phá cửa sổ, lại làm sao phi tang x/ác, nhưng mắt cứ dán vào tôi, quan sát biểu cảm trên mặt tôi.

Tôi trực tiếp đặt đũa xuống, nói: "Sao? Còn muốn moi lời tôi à?"

Triệu Chấn cười ngượng: "Lại nghĩ nhiều rồi phải không? Moi lời gì? Tôi là khâm phục tài năng của cậu, muốn nhờ cậu hiến kế, chúng ta cùng góp sức phá án."

"Bịa đi, tiếp tục bịa đi!"

Tôi chằm chằm nhìn Triệu Chấn, khi ánh mắt gặp nhau, rõ ràng cảm nhận được sự cảnh giác và nghi ngờ trong mắt hắn.

Chỉ có điều tôi đã coi thường độ dày mặt của Triệu Chấn.

Bị tôi chế giễu, Triệu Chấn vẫn cười ngớ ngẩn: "Thật đấy, sáng nay khi biết bút danh của cậu, tôi có xem truyện cậu viết, hay lắm. À, trong một truyện của cậu, hung thủ của vụ án t/ai n/ạn liên hoàn không phải đã giả vờ mô phỏng hành vi phạm tội trước mặt cảnh sát, gây nhiễu thông tin sao? Hay cậu thử mô phỏng hung thủ gi*t Đỗ Chi Trinh, giúp tôi phân tích xem hắn đã phi tang x/ác như thế nào."

Được, quả đúng là kẻ bám dai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm