Giao Thoa Ngắn Ngủi

Chương 22

30/06/2026 16:44

Những năm tháng bị trục xuất, là khoảng thời gian đ/au khổ nhất, cũng là giai đoạn tăm tối nhất đời tôi.

Bố tôi nói với tôi.

Nếu tôi không thể c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với Giang Khước, quay lại làm một kẻ bình thường, sau này ngoan ngoãn chấp nhận liên hôn.

Thì tôi cũng đừng hòng quay lại nhà họ Thẩm nữa.

Tôi trở nên hoang mang.

Hóa ra bố yêu thương tôi.

Chẳng phải vì tôi là con trai ông, mà chỉ vì tôi có thể mang lại lợi ích cho ông thôi sao.

Ở nước ngoài, tôi kết giao với một lũ bạn bè nhậu nhẹt hư hỏng.

Chúng tôi thường xuyên chè chén, gây rắc rối, đá/nh lộn.

Coi trời bằng vung.

Tôi để mặc bản thân đắm chìm trong men rư/ợu và sự nóng nảy b/ạo l/ực.

Tựa như cứ tiếp tục thế này, tôi có thể vứt Giang Khước ra sau đầu vậy.

Quả thật có một khoảng thời gian.

Suốt mấy tháng trời tôi không hề nhớ đến em ấy.

Cho đến một lần.

Tôi đua xe với người ta trên đường đèo, cuối cùng đ/âm sầm vào lan can bảo vệ.

Nhập viện.

Hôn mê chừng một ngày một đêm.

Lúc tỉnh lại, bác sĩ cầm b/ệnh án, đứng ở đầu giường tôi, dùng tiếng Anh phát âm một cái tên tiếng Trung một cách sượng sạo.

"Giang Khước.

Giang Khước là ai vậy? Tối qua cậu đã gọi cái tên này hơn bốn mươi lần."

Tôi thảng thốt.

Trong đầu chợt ùa về cảnh tượng lúc em ấy đồng ý ở bên tôi.

Lúc đó cũng là ở b/ệnh viện.

Sau khi tôi đá/nh nhau vì em ấy, em ấy đã túc trực bên tôi cả một ngày đêm.

Tôi từng nói: "Anh tuyệt đối sẽ không bỏ rơi em đâu."

Lần này trong phòng b/ệnh chỉ có mỗi mình tôi.

Cho dù tôi có chảy bao nhiêu m/áu đi chăng nữa, cũng chẳng còn ai đoái hoài đến tôi nữa rồi.

Tôi móc điện thoại ra, muốn gọi cho em ấy một cuộc.

Mới sực nhớ ra em ấy đã chặn tôi từ lâu rồi.

Nước mắt tôi rơi xuống.

Hóa ra không phải chuyện gì cũng có thể quên lãng.

Tôi biết.

Tôi phải về nước thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi phu quân cho ta uống thuốc trường sinh

Chương 8
Phu quân tìm được thuốc trường sinh, người lựa chọn đút cho thiếp. Để báo ân, thiếp ngược dòng thời gian, tìm kiếm từng kiếp luân hồi của phu quân. Kiếp thứ nhất, người là thư sinh nghèo khó. Thiếp đưa bạc lộ phí cho người lên kinh ứng thí, thay người chăm sóc mẫu thân đang lâm bệnh nặng. Thế nhưng khi người công thành danh toại, lại cưới con gái tể tướng, để thiếp mòn mỏi đợi chờ mười năm. Kiếp thứ hai, người là bách phu trưởng trong quân. Địch quân kéo đến, thiếp bảo vệ tính mạng cho người, thay người chém giết kẻ thù. Nhưng người lại dùng quân công hiển hách để cầu hôn công chúa, nhốt thiếp vào mật lao tối tăm không thấy ánh mặt trời mà hành hạ. ... Thiếp bàng hoàng giữa thế gian, nhưng chẳng dám quên ân tình ban thuốc năm xưa, vẫn mãi tìm kiếm kiếp luân hồi của người trong cõi hồng trần. Cho đến khi thiếp gặp phương trượng quốc tự. Người bảo với thiếp rằng: "Thuốc trường sinh xuất thế theo cặp. Một viên giúp thân xác bất tử, mãi mãi tồn tại với nhân gian. Một viên giúp linh hồn bất tử, mang theo ký ức của từng kiếp mà chuyển thế."
Tình cảm
Nữ Cường
Cổ trang
0