Phó Thanh Y và mẹ Lục vẫn chưa bước ra, Lục Đại Vi đã sợ đến mức không dám nhìn.
"Mình phải giải thích với Bí thư Phó thế nào đây, cái đó..."
Anh ta ấp úng, sống lưng lạnh toát, sợ rằng Phó Thanh Y sẽ trách tội vì tôi đã ch*t.
Đúng lúc đó, giọng nói của tôi vang lên từ phía sau: "Tôi vẫn còn sống mà, ân nhân."
Lục Đại Vi bị tôi dọa đến mức suýt thì đái ra quần, anh ta lảo đảo quay đầu lại, nhìn tôi như thể vừa nhìn thấy q/uỷ.
Lục Đại Vi chỉ vào lưỡi tôi, đôi mắt trợn trừng, nhãn cầu như muốn rớt ra ngoài.
"Đại Vi, sao thế? Bí thư Phó vừa xem qua rồi, chỉ cần đ/ốt sạch lũ ốc đồng là được thôi."
Mẹ Lục không nhận ra điều gì bất thường, bà cau mày giục: "Mau qua đây đi, đừng quan tâm đến con đàn bà đi/ên đó nữa, chúng ta đ/ốt sạch ốc đồng trong nhà thôi."
Phó Thanh Y quay đầu nhìn tôi, thấy thần sắc tôi bình thường, cũng thở phào nhẹ nhõm rồi bước vào nhà.
Bên ngoài không có người lớn.
Chỉ có lũ trẻ nhà tôi cười khúc khích, chúng vẫn như mọi khi nhặt đ/á dưới đất lên định ném tôi: "Khà khà, con lợn nái vẫn còn sống, xem tao đá/nh ch*t mày đây..."
Giây tiếp theo, những con ốc đồng trồi lên từ bùn đất bò dọc theo cơ thể lũ trẻ. Chúng cứng đờ người, khuôn mặt đầy kinh hãi nhìn tôi.
Tôi mỉm cười nhìn chúng.
"Gọi mẹ đi."
"Mẹ, mẹ ơi..."
Chúng định hét lên, lũ ốc đồng liền chui tọt vào trong cơ thể chúng.
Chúng sợ đến mức đái ra quần, khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa: "Mẹ ơi, mẹ c/ứu con, mẹ c/ứu con với, con sai rồi, con biết lỗi rồi..."
Tôi mỉm cười nhìn lũ ốc đồng đang nhúc nhích bò từng chút một vào trong n/ão của chúng.
Tiếng khóc của chúng cũng đột ngột dừng bặt.
Ký sinh thành công.