Ngày hôm sau.

Ở công ty, tôi cứ nơm nớp lo sợ, hãi hùng nghĩ cảnh vừa bước vào là đồng nghiệp xúm lại nhắc chuyện mình mặc đồ hầu nữ.

May sao cả ngày trôi qua phẳng lặng, thậm chí tôi còn chẳng thấy bóng dáng Hạ Kinh Trạch đâu.

Sắp tới giờ tan làm, tôi đang chuẩn bị thu xếp thì nhóm chat công việc bỗng dội tin: "Mọi người tập trung tại phòng họp sau 10 phút".

Cả văn phòng lập tức rên rỉ thảm thiết.

Trong cuộc họp, không biết có phải do tôi ảo tưởng không, nhưng Hạ Kinh Trạch cứ liên tục nhìn tôi cười khẩy.

Buổi họp kéo dài nửa tiếng, may mà không lâu lắm.

Mọi người đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị về thì Hạ Kinh Trạch chặn tôi lại:

"Trình Thành, ở lại. Tôi còn việc cần nói."

Đồng nghiệp nghe vậy càng bước nhanh hơn, sợ bản thân bị lưu lại tiếp.

Khi chỉ còn hai chúng tôi trong phòng họp, tôi hỏi:

"Giám đốc còn việc gì ạ?"

"Tối nay em tăng ca."

"Tại sao chứ?!"

Hạ Kinh Trạch nheo mắt cười như cáo già lão luyện:

"Đừng quên 'vết đuôi nhỏ' của em vẫn trong tay anh."

Tôi gi/ận dữ, với một kẻ làm thuê thì tăng ca là điều không tưởng:

"Kệ! Muốn nói thì nói đi, có bằng chứng đâu?"

Hạ Kinh Trạch nghe xong lại cười tươi hơn, chậm rãi tiến về phía tôi.

"Anh làm gì đấy?" Tôi lùi dần đến khi lưng chạm tường.

Hắn áp sát, nhìn xuống từ độ cao 1m87 khiến tôi phải ngửa cổ lên.

Rồi hắn rút điện thoại, khi thấy hình ảnh trên màn hình, tôi giơ tay định gi/ật.

Hạ Kinh Trạch đã đoán trước được hành động của tôi.

"Đồ Hạ Kinh Trạch! Anh chụp lén em à?"

"Anh không ti tiện thế. Tấm này m/ua được từ chị gái em đấy."

Tôi chợt nhớ cảnh Trình Đào hôm qua hào phóng chuyển khoản cho mình 1000 tệ: "Trình Đào, đúng là đồ đểu!"

"Giờ còn muốn từ chối tăng ca không? Anh không đảm bảo tối nay điện thoại có bị tr/ộm mất không, lỡ hình ảnh bị rò rỉ thì đừng trách anh."

Tôi nghiến răng từng chữ: "TÔI! TĂNG! CA!"

Hạ Kinh Trạch xoa đầu tôi: "Ngoan nào."

"Tránh ra!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mối hận đèn xuân

Chương 6
Đích mẫu vừa mới tìm cho ta một mối nhân duyên vô cùng tốt đẹp. Chợt có một đôi nông dân tìm tới, tự xưng là thân sinh phụ mẫu của ta. Sau khi đối chất, di nương đành phải khóc lóc nhận tội. Năm xưa, ả giả mang thai để tranh sủng, từ bên ngoài mua một nữ anh hài về. Lúc này, lão gia đã sớm qua đời, đích mẫu lại vốn dĩ thương yêu chúng ta. Bèn bàn bạc riêng với nhau, chỉ cần đưa thêm chút ngân lượng đuổi đôi nông dân kia đi là xong. Mọi người đều gật đầu đồng ý. Ngờ đâu, vị đích huynh đã tập tước bỗng nhiên cười lạnh, đập vỡ chén trà. "Ta sớm đã nghi ngờ ả không phải là muội muội ruột thịt của ta." "Trong nhà các tỷ muội ai nấy đều đoan trang nhã nhặn, chỉ riêng ả là sinh ra vẻ yêu mị khinh bạc." "Nay đã biết rõ thân thế, ta tuyệt đối không thể dung thứ cho ả tiếp tục làm nhiễu loạn huyết mạch Hầu phủ." Đích huynh khăng khăng mở tông từ, bẩm báo tiên tổ, gạch tên ta ra khỏi gia phả. Mối nhân duyên đã bàn định trước đó đương nhiên cũng tan thành mây khói. Ta ký cư trong phủ, lòng đầy hoảng sợ, không biết khi nào sẽ bị đuổi ra ngoài. Sau đó, nhân lúc đích huynh xuống Giang Nam tra án. Đích mẫu vội vàng chuẩn bị cho ta một số của hồi môn lớn, lấy thân phận nghĩa nữ mà gả ta đi trong vội vã.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
10 năm vây hãm Chương 10
Lời Ngỏ Chương 6