Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Cao ốc công ty truyền thông Quang Diệu.

Tầng cao nhất trong văn phòng, trang hoàng hết sức xa hoa, treo trên tường mấy tấm tranh sơn dầu thời Trung Cổ cùng sừng thú phục cổ, trên bàn bày bình hoa màu sắc sặc sỡ dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng lóa mắt.

Trong tay Chu Văn Bân bưng một ly cà phê đen, cả người đều buông lỏng ngã lưng nằm thoải mái ở trên ghế sa lon bằng da thật, vẻ mặt tương đối thích ý.

Trên người đàn ông mặc một bộ âu phục hãng Armani cao cấp được chế tác riêng, tay đeo đồng hồ hiệu Patek Philippe số lượng giới hạn, tóc chải bóng loáng, mặc dù người đã vào độ tuổi trung niên, đều đã hơn 40 tuổi, nhưng lại được bảo dưỡng khá tốt nên người ngoài nhìn qua nhiều lắm là cũng nghỉ đây là người mới ngoài ba mươi mà thôi.

Giờ phút này, ngồi đối diện Chu Văn Bân là một người, trên người mặc T-shirt màu trắng hơi cũ cùng quần jean đã bạc màu, tóc ngắn màu đen được c/ắt tỉa một cách đơn giản, mặt mũi sạch sẽ, không có bất kỳ loại trang điểm nào trên da mặt, dù cả người đang đưa lưng về phía ánh sáng nhưng hiện lên vẫn là một gương mặt tinh vi tỉ mỉ hoàn mỹ không một tì vết.

Thế nhưng hai con ngươi của người thanh niên đó lại mang một vẻ ảm đạm vô quang, đôi môi nhỏ bé cũng không có một tia huyết sắc, toàn thân cao thấp đều bao phủ một cổ khí tức lạnh giá tĩnh mịch.

Chu Văn Bân thản nhiên nhấp một miếng cà phê, ngẩng mặt lên mắt hướng về phía người đối diện mình nhìn qua rồi nói: “Lạc Thần a, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Lạc Thần thân hình đơn bạc g/ầy gò, sống lưng lại thẳng tắp, vừa nghe xong lời của Chu Văn Bân nhất thời sống lưng cứng ngắc r/un r/ẩy, trong con ngươi ảm đạm là hàn quang băng lạnh đến cực hạn, nhưng rất nhanh tia hàn ý kia liền bị một ánh mắt hắc ám chiếm đoạt, hóa thành một tia tuyệt vọng.

Lúc này, một hồi “Cốc cốc cốc” tiếng gõ cửa vang lên, c/ắt đ/ứt sự tĩnh mịch bên trong phòng..

Một người đàn ông mặc âu phục màu xám tro, vóc người b/éo phệ đầu đầy mồ hôi vọt vào, vừa nhìn thấy Chu Văn Bân không để ý đến hình tượng của mình tỏ vẻ kinh hoảng thất thố mà hô lớn “Chu tổng việc lớn rồi, không tốt rồi.”

Bị người khác quấy cuộc trò chuyện của mình chân mày Chu Văn Bân nhất thời nhíu ch/ặt, bất mãn nhìn về phía đối phương nói: “Mới sáng sớm mà la hét cái gì vậy chứ? “

Người đàn ông m/ập mạp đó nóng nảy mở miệng nói: “Chu tổng, phía trên tổng bộ ngay cả thư tiếp đón cũng không có gửi xuống, đột nhiên phái một người đại diện mới qua đây, nói là hôm nay tới, còn muốn để cho mọi người chúng ta đều toàn lực phối hợp với công tác của anh ta nữa, ngài nói xem Chu tổng làm vậy là có ý gì đây?”

Mặc dù thứ tự của Quang Diệu trong Hoàn Cầu là ở vị trí cuối cùng, nhưng dù sao cũng là một trong những công ty nằm dưới cờ của Hoàn Cầu, có thể được dựa lưng vào cây đại thụ tốt để hóng mát, so sánh với các công ty kinh doanh nhỏ khác vẫn là thật tốt hơn nhiều. Thật giống với câu gần quan được ban lộc.

Vô luận là nghệ sĩ hay là người đại diện, muốn tiến vào Quang Diệu đều không phải là chuyện dễ dàng, nhất định phải chuyên nghiệp cùng có kinh nghiệm ngoài ra bối cảnh giáo dục cũng là một trong những vấn đề cần được xem xét đến, sau khi trải qua được năm cửa ải khảo hạch mới coi như có thể thành một thành viên trong công ty, những yêu cầu này tương đối hà khắc.

Trọng điểm chính là hiện tại Chu Văn Bân là lão đại, bất kỳ người nghệ sĩ hay người đại diện nào muốn bước vào công ty trước tiên đều phải được ông ta xem qua, nếu có sự gật đầu đồng ý của ông ta mới có thể tiến vào Quang Diệu.

Hiện tại đột nhiên từ trên trời lại rơi xuống một người đại diện không ai biết đến, cộng thêm người mới này được trao cho đặc quyền lớn như vậy, ai cũng có khả năng không phục, nhất là bè cánh của Chu Văn Bân tự nhiên cũng sẽ đặc biệt chú ý.

Chu Văn Bân nghe vậy hai con ngươi híp lại, trên mặt xẹt qua một tia âm vụ, lạnh lùng cất tiếng hỏi lại “Người đó gọi Diệp Bạch đúng không?”

M/ập mạp gật đầu liên tục, “Đúng đúng! Chính là tên này, Chu tổng à, ngài biết người đó sao?”

Chu Văn Bân không biết nghĩ đến cái gì, sắc mặt càng thêm khó coi trả lời: “Đó chỉ là một tiểu tử mới ra đời mà thôi, đã rơi vào địa bàn của tôi còn có thể làm cái gì được chứ, một chút chuyện nhỏ như vậy mà cũng đáng để cậu ngạc nhiên sao!”

Ha ha, tiểu tử thúi này, không nghĩ tới cậu ta lại có thể tìm đến Thiên Dương – tuần san Hỏa Tinh người có thể thay đổi được dư luận, dẫn đến kết quả cuối cùng là để cho Hàn Thiên Vũ lội được ngược dòng, phá hư chuyện tốt của ông ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
3 Hòa bình chia tay Chương 15
4 Cún Con Chương 15
5 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiều Nguyệt Nhi

Chương 7
Thuở nhỏ, thầy bói từng nói ta có phúc trời ban. Quả đúng vậy, ta sinh ra trong gia đình quyền quý, được cưng chiều hết mực. Phu quân là Trạng nguyên Tạ Liễm Chu - thiếu niên đăng khoa, ôn nhu như ngọc. Ta cũng ngỡ một đời này sẽ viên mãn hạnh phúc. Cho đến khi chàng vì một cô gái, lần đầu tiên quở trách ta. Về sau, một trận hỏa hoạn kéo đến, ta cùng nàng kia kẹt trong biển lửa. Tận mắt chứng kiến Tạ Liễm Chu băng qua ngay trước mặt ta, ôm lấy cô gái ấy, bỏ mặc ta giữa ngọn lửa hung tàn. Để mặc hỏa diễm thiêu đốt thân xác ta thành tro tàn. Lúc ấy ta mới hiểu, lấy hắn chẳng phải hạnh phúc. Bởi thế, khi tỉnh lại lần nữa, ta không chút do dự bỏ trốn hôn lễ. Ta phải tìm cho bằng được người chỉ yêu mỗi mình ta.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
1