Từ Vy Vy diện bộ lễ phục sang trọng, đầy vẻ đắc ý đi đến trước mặt tôi: "Nghe nói trước đây cô là nhân viên kinh doanh tiếp rư/ợu giỏi nhất công ty, hay là kính chúng tôi vài ly đi?"

Lâm Ngộ Bạch chặn miệng chai rư/ợu đang nghiêng về phía tôi: "Xin lỗi nhé, Thanh Thanh nhà tôi cai rư/ợu rồi. Nào! Thanh Thanh, em ăn nhiều bào ngư tôm hùm vào, dù sao cũng là kẻ phụ bạc bỏ tiền, không ăn thì phí!"

Cô dâu thu chai rư/ợu lại, mỉm cười với Chu Thuấn: "Xem ra là không nể mặt anh rồi."

Chu Thuấn đứng sát bên Từ Vy Vy, ánh mắt tràn đầy sự kh/inh bỉ dành cho tôi: "Trình Thanh Thanh, cô đúng là loại đàn ông nào cũng có thể bám lấy được, cô cố ý ở bên anh ta là để tiếp cận tôi đúng không."

Lâm Ngộ Bạch khiêu khích cười với hắn, lại x/é một gói khăn giấy đưa cho tôi lau miệng: "Chú rể kết hôn mà vẫn còn tơ tưởng đến vợ cũ cơ à, mẹ kiếp, t/ởm thật, tôi sắp ăn không trôi rồi đây."

Khách dự tiệc đồng loạt buông đũa hóng chuyện.

Nụ cười trên mặt Từ Vy Vy càng lúc càng cứng đờ.

Chu Thuấn đỏ cả cổ, hắn túm cổ áo Lâm Ngộ Bạch: "Mày có phải là quá coi trọng bản thân mình rồi không?"

Hôm nay Chu Thuấn cưới tiểu thư vùng Giang Chiết giàu có.

Hắn cảm thấy thực lực và tài lực của mình cuối cùng cũng đã vẹn cả đôi đường.

Qua vài tuần rư/ợu.

Chu Thuấn trong cơn say lờ mờ, đã trút bỏ hết sự kh/inh miệt từ tận xươ/ng tủy dành cho Lâm Ngộ Bạch ra ngoài:

"Thật sự tưởng công ty của tao ngoài mày ra thì không còn nhà đầu tư nào khác sao? Xét về thực lực và tài nguyên hiện tại, đầy rẫy người giàu xếp hàng dâng tiền cho tao! Mẹ nó, mày là cái thá gì chứ!"

Những kẻ từng chê tôi cản đường Chu Thuấn, giờ càng phẫn nộ: "Trình Thanh Thanh! Cô còn mặt mũi nào đến dự tiệc? Cô đóng góp gì cho công ty? Sao dám ngồi cùng lãnh đạo công ty?"

"Đã ly hôn với anh Chu của chúng tôi rồi thì mau rút cổ phần đi!"

Chu Thuấn rất hài lòng với những lời xu nịnh này.

Bởi những thứ hắn muốn phô trương, bọn họ sẵn sàng đáp ứng.

Tôi ăn xong con tôm hùm Lâm Ngộ Bạch bóc, mới thong thả gật đầu: "Được! Tất nhiên là được! Dù sao công ty có ngày hôm nay cũng nhờ từng quẻ bói của tôi."

"Nói thẳng ra, tôi đi rồi, với cách làm của Chu Thuấn, chưa đầy nửa năm, chắc chắn phá sản."

Mấy kẻ xu nịnh của Chu Thuấn hùa vào chế nhạo:

"Ôi giời ơi!

"Con mụ này da mặt đúng là dày thật đấy!"

"Thật sự coi năng lực của anh Chu chúng tôi là vật trang trí sao?"

"Anh Chu, đừng chấp nhặt với loại đàn bà này, gặp phải cô ta đúng là anh xui xẻo rồi!"

Hôn lễ Chu Thuấn sắp kết thúc.

Nhưng hắn càng lúc càng phẫn nộ: "Trình Thanh Thanh, cô dám đ/á/nh cược không? Thành tựu của tôi có như ngày hôm nay, không liên quan gì đến trò lừa của cô! Còn cô không có tôi, thì chỉ có nước ra gầm cầu mà bày hàng rong thôi!"

Tôi vươn cổ, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ:

"Với tư cách là cổ đông kỹ thuật của công ty, quẻ bói của tôi đã giúp anh dự đoán được bao nhiêu rủi ro? Lại giúp anh gặp được bao nhiêu quý nhân? Nếu không anh tưởng các dự án anh nhận đều ki/ếm được bộn tiền là do anh may mắn chắc?"

Tôi lười chẳng buồn đôi co với hắn nữa.

Dù sao thì hạng người muốn ch*t, có khuyên cũng chẳng ngăn nổi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm