Xuyên Thành Đại Lão Nam Thê Sau Đó

Chương 14

23/10/2025 11:59

Như lời hứa, Cố Trầm không truy c/ứu Cố Ngôn, giữ lại chút mặt mũi cuối cùng.

Nhưng anh không hứa bỏ qua họ Lâm.

Trong thời gian Cố Ngôn bị giam, không có nam chính cản đường, anh lật lại bằng chứng nhà họ Lâm thao túng tài chính h/ãm h/ại nhà họ Cố năm xưa.

Ngày Cố Ngôn ra tù, cha mẹ Lâm vừa nhận án. Lâm Ngữ khóc ngất trước trại giam, đòi Cố Ngôn minh oan cho cha mẹ.

Cố Trầm và tôi đứng gần đó, đối diện ánh mắt phức tạp của Cố Ngôn, tôi lên tiếng:

“Bằng chứng x/á/c thực, hồi đó cô còn nhỏ nên vô tội. Nhưng kêu oan đòi công lý thì quá lố. Tiểu thư Lâm, đạo đức tiểu học không dạy cô phân biệt phải trái sao?

“Ân oán đã rõ, chồng tôi sẽ không truy c/ứu nữa. Hai người yêu nhau thật thì họ Lâm sụp đổ cũng chẳng sao.”

“Còn tay chân, còn tiền tiết kiệm trong ngân hàng, tự lo thân đi. Tình yêu các vị vĩ đại thế cơ mà?”

Nhìn sắc mặt tái mét của Lâm Ngữ, tôi thừa thắng xông lên, giả vờ ngạc nhiên:

“Ôi trời, không nói các vị vì chuyện thế này mà đổ vỡ chứ? Không thể nào nhỉ?”

Cố Ngôn lặng lẽ rời đi, tay nắm ch/ặt tập tài liệu chứng cứ. Lâm Ngữ loạng choạng chạy theo. Tôi không hứng thú với màn kéo co này, khoác tay Cố Trầm:

“Trưa nay đi ăn tôm hùm cay nhé? Thèm lắm rồi.”

Ánh mắt Cố Trầm tối lại: “Em ăn nổi không?”

Tôi gi/ật mình, khẽ cử động hông.

Đúng là không ăn nổi! Tức phát đi/ên!

Tôi hậm hực gi/ật tay khỏi tay Cố Trầm: “Im đi! Tuyên bố chiến tranh lạnh một phút!”

Cố Trầm nhếch mép, cũng bước theo tôi, vừa đi vừa đếm ngược: “60, 59... 1!”

Rồi nhanh chóng nắm tay tôi, giả vờ đáng thương: “Hết giờ rồi.”

Tên nhóc này, số học được coi như trả thầy hết rồi!

Tôi quay lại ôm eo anh: “Tuần sau em đi xin việc. Ki/ếm tiền rồi sẽ lén ra ngoài ăn tôm!”

“Được.” Cố Trầm dễ tính đến lạ.

“Anh không sợ em tán tỉnh đồng nghiệp?”

Anh gật đầu, vẻ mặt vô tội: “Nhưng em từng bảo tình yêu văn phòng đồng nghiệp rất thú vị, còn muốn chơi cosplay với tôi...”

Tôi bịt miệng anh: “Giữa ban ngày! Em không có, anh đừng có nói bậy!”

Cố Trầm thuận thế nắm tay tôi, nhanh tay đeo vào ngón áp út chiếc nhẫn bạc lấp lánh dưới nắng, đồng điệu với chiếc trên tay anh.

Anh nhìn tôi trìu mến: “Kỷ niệm một năm ngày gặp nhau muộn.”

“Vậy hôm nay được phá lệ ăn tôm nhé?”

Cố Trầm thở dài: “...Ừ.”

Ánh nắng ấm áp phủ lên đôi tay đan ch/ặt, hai chiếc nhẫn bạc tỏa ánh sáng dịu dàng. Từ nay, ngày ngày đều là ngày đẹp trời.

-Hết-

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm