Tôi tắm qua loa bằng nước lạnh rồi làm cho Tịch Việt chiếc bánh sandwich, hâm nóng ly sữa.
Em ấy ăn rất ngon miệng, tốc độ nhanh thoăn thoắt, thói quen vẫn y như hồi nhỏ - để dành sữa uống cuối cùng.
Nhìn vệt sữa trên mép em, tôi bỗng nhớ lại thuở cậu bé hay bám riết lấy tôi, không nhịn được liền gi/ật khăn giấy lau miệng cho em.
Tịch Việt mặt mày khó đăm đăm, hằm hè: "Anh làm cái gì thế?"
Tôi nheo mắt cười: "Đừng kích động thế chứ, anh chăm em trai có gì lạ đâu."
Em ấy quay mặt đi, giọng khô khốc: "Đừng có giả vờ!"
Nhưng vành tai đỏ lên đã tố cáo em ấy. Rõ ràng em ấy thích chiêu này, tôi liền tranh thủ xoa đầu em.
Ăn xong, Tịch Việt ngoan ngoãn tự thu dọn bát đĩa vào rửa.
Tôi đứng cạnh quan sát, thừa cơ khen ngợi: "Tiểu Việt rửa bát sạch thế, nhìn là biết tay chân nhanh nhẹn, giỏi hơn anh nhiều."
Tịch Việt ngẩng cao đầu, vẻ mặt đầy tự hào.
Buổi sáng, tôi giao cho em ấy một bài kiểm tra đ/á/nh giá năng lực.
Tịch Việt làm khá vật vã nhưng vẫn cắm cúi hoàn thành. Kiến thức nền của em ấy chỉ ở mức tạm được, chắc chắn không tệ đến mức 250 điểm là trình độ thật.
Khi chấm bài, mỗi câu đúng tôi đều không tiếc lời khen: "Chà, câu này cũng giải được, Tiểu Việt giỏi quá!"
"Câu này bẫy lắm, dễ mất điểm lắm, may mà em cẩn thận."
"Câu trắc nghiệm cuối, nhiều học sinh xuất sắc còn làm sai, Tiểu Việt có khiếu đấy!"
Không biết có phải vì khen quá lời không, đột nhiên Tịch Việt trơ mặt lạnh: "Anh cũng dỗ học sinh kiểu này à?"
Tôi cười đáp: "Tất nhiên không, anh chỉ dỗ người anh quan tâm thôi."
Tịch Việt mím ch/ặt môi không nói, nhưng cây bút trong tay vô thức đ/âm thủng giấy.
Từ đó, thái độ của em ấy với tôi mềm mỏng hẳn.
Trưa nấu ăn, em ấy còn chủ động vào bếp phụ tôi. Tiếc là càng phụ càng rối.
"Không được làm thế." Tôi không nhịn được đưa tay chỉnh lại, "Cầm d/ao phải thế này, không dễ đ/ứt tay lắm."
Tịch Việt bực bội né đi, ánh mắt cảnh giác: "Đừng động vào người em!"
Tôi rút tay về, đành chịu: "Được rồi, em cứ tiếp tục đi."
Em ấy liếc tôi một cái rồi cúi đầu vật lộn với củ cà rốt, mỗi nhát c/ắt một khúc to đùng, thỏ đến cũng phải gặm cả buổi. Tịch Việt băm hai nhát nữa, củ cà rốt biến dạng đến mức không thể nhìn thẳng.
Tôi bật cười thành tiếng.
"Cười cái đếch gì!" Tịch Việt gi/ận dữ ném d/ao xuống, "Em không làm nữa!"
Tôi túm cổ áo em ấy: "Đừng có chạy, bóc tỏi cho anh."
Tịch Việt khịt mũi lạnh lùng, vừa bóc tỏi vừa liếc tr/ộm cách tôi cầm d/ao.
Lúc này trong bếp chỉ còn tiếng thái rau, tiếng nồi đất sùng sục, và tiếng tặc lưỡi bực dọc thi thoảng của Tịch Việt.
Một lúc sau, em ấy đột nhiên lên tiếng: "... Anh bỏ nhiều thế để làm gì?"
"Khử tanh."
"Khó ăn."
"Thế thì đừng ăn."
Tịch Việt im bặt nhưng tay không ngừng, chủ động đưa tép tỏi sang. Khi nhận, đầu ngón tay tôi vô tình chạm vào lòng bàn tay em ấy.
Em gi/ật mình rụt tay lại như bị bỏng, lùi hai bước, quay mặt đi chỗ khác.
Tôi cúi đầu thái tỏi, khóe miệng nhếch lên.
Đúng là trẻ con, vẫn như xưa - ngoan cố mà lại dễ dỗ.