Tiết Thiến cuối cùng cũng không giả vờ nổi nữa.
Vẻ cao ngạo trên mặt từng chút một sụp đổ, biểu cảm méo mó đầy dữ tợn.
Cô ta siết ch/ặt nắm tay:
“Tôi biết hết rồi! Cô đừng hòng lừa tôi nữa!”
Ha.
Đúng là thú vị thật.
Tôi ngồi xuống sofa, mỉm cười nhìn cô ta.
“Nói thử xem nào.”
“Là cô gửi thiệp cưới cho tôi, đúng không? Cô muốn ép tôi chủ động rút lui khỏi cuộc cạnh tranh này. Tôi nói cho cô biết, chuyện đó không thể nào!”
Tiết Thiến giống như vừa chịu phải nỗi nh/ục nh/ã cực lớn, tức đến mức cả người run lên.
Tôi khẽ hắng giọng, lập tức thư ký đứng ra thay tôi đáp lời:
“Cô Tiết, tổng giám đốc Thẩm của chúng tôi mời cô đến dự hôn lễ hoàn toàn là nể mặt nhà họ Cao. Có vấn đề gì sao? Làm tiểu tam mà còn làm ra cảm giác ưu việt à?”
Nói xong, thư ký quay sang nhìn tôi đầy mong đợi.
Tôi gật đầu, nhấp một ngụm trà.
Có trà thượng hạng giá mấy chục nghìn tệ một cân giúp tôi nhuận họng, lại có sinh viên xuất sắc trường danh tiếng thay tôi khẩu chiến.
Cho nên mới nói, có tiền thật tốt.
Tiết Thiến cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, bật n/ổ:
“Thẩm Lệnh Nguyệt, cô đừng quá đáng!”
“Người Cao Trác yêu là tôi!”
“Vì tôi, anh ấy có thể một lòng chung thủy, có thể tiêu xài hàng chục hàng trăm triệu.”
“Thậm chí còn vì tôi mà chặn cả xe buýt, đối đầu với cả thế giới. Thế còn với cô — vị hôn thê trên danh nghĩa — anh ấy đã làm được gì? Cô xứng có được trái tim anh ấy sao?”
Tôi bật cười.
Loại chuyện th/ần ki/nh như vậy, tôi thật sự không mong có ai làm vì mình.
Tôi đứng dậy:
“Trước hết, cố ý chặn xe buýt là hành vi phạm pháp. Cao Trác của cô đúng là đã vì cô mà đối đầu với toàn bộ hệ thống pháp luật đấy. Nếu cô không nhắc, tôi suýt quên đưa anh ta vào đồn rồi.”
“À mà nhìn xem, cổ phiếu nhà họ Cao cũng bị tôi ép dừng luôn rồi đấy.”
“Chúc mừng nhé, cuối cùng cô cũng giành được trái tim của một người đàn ông vừa có tiền án vừa phá sản. Vui không?”
Kể từ khi tôi rút vốn khỏi tập đoàn Cao thị, scandal của tầng lớp quản lý cấp cao liên tục n/ổ ra.
B/án tháo cổ phiếu, chuyển dịch tài sản, trốn thuế, gian lận thuế.
Giá cổ phiếu nhà họ Cao chấn động mạnh, gần như biến thành đống giấy vụn.
Tiết Thiến càng ngông cuồ/ng, nhà họ Cao càng đứng bên bờ vực phá sản.
Tôi thật sự không hiểu nổi, cô ta lấy đâu ra tự tin để đến chất vấn tôi?
Con ngươi Tiết Thiến rung mạnh, đứng hình mất hẳn hai giây.
Cô ta hoàn toàn không biết tình hình tài chính của nhà họ Cao đã suy sụp đến mức này, vẫn còn ngây thơ mơ mộng được gả vào hào môn.
Nhưng cô ta vẫn không quên chỉ trích tôi:
“Rõ ràng đây là ân oán giữa tôi với cô, tại sao cô lại kéo người vô tội vào? Có bản lĩnh thì nhằm thẳng vào tôi đây này!”
Tôi thờ ơ cười cười, nhận khăn tay thư ký đưa tới, chậm rãi lau nước trên mu bàn tay, rồi tiện tay ném chiếc khăn xuống giày cô ta.
“Nhằm vào cô?”
“Từ trước đến nay cô luôn tự định giá mình quá cao rồi. Ví dụ như… một nghìn năm trăm tệ?”
“Một nghìn năm trăm” chính là giá Tiết Thiến tiếp khách một đêm ở hộp đêm.