Bản Sonata Rung Động Ngày Hè

Chương 14

22/05/2026 20:21

Tôi ngồi xuống, mở nắp cây đàn piano mà tôi đã nhiều năm trời không chạm đến.

Đây là di vật của mẹ tôi.

Bản nhạc tuôn chảy dưới những đầu ngón tay tôi.

Khúc "Bản Sonata rung động ngày hè" này, ngày hôm nay tôi chỉ đàn cho riêng anh ấy nghe mà thôi.

Một khúc đàn vừa dứt.

Ngón tay tôi vẫn lưu luyến vương vấn dừng lại trên phím đàn.

Cổng lớn chợt bị đẩy ra, một bóng người bước vào.

Vừa nhìn thấy tôi, người đó đã sững sờ ngây ra một lúc.

"Tụng Minh, sao con lại ở đây?"

Là bố tôi.

Đứa con cả ốm yếu ngất xỉu ngay giữa buổi biểu diễn, lúc này đây đáng lý ra ông ta phải đang ở trong căn biệt thự ở nước ngoài ôm ấp người vợ lẽ, nhân tiện uốn nắn luôn cái đứa con trai chỉ kém tôi bốn tuổi đá/nh đàn piano mới phải chứ.

Tôi đóng nắp đàn piano lại rồi nói với Chu Hoài Ngộ.

"Anh pha giúp tôi một ấm trà được không?

Trà và ấm đều để trong tủ ở phòng bếp, ở ngăn trên cùng bên tay trái."

Giữa tôi và bố, vĩnh viễn sẽ chẳng bao giờ có khoảnh khắc chung sống hòa bình với nhau được đâu.

Tôi muốn tìm cách đuổi khéo Chu Hoài Ngộ đi chỗ khác.

Người vừa khuất bóng, bố tôi đã mất kiên nhẫn không chờ được nữa mà lên tiếng.

"Sao con lại tự tiện đưa người lạ về nhà?"

Chu Hoài Ngộ không phải là người lạ.

"Kẻ không có tư cách bước chân vào ngôi nhà này là ông mới đúng."

"Tịch Tụng Minh!"

Tôi trừng mắt nhìn lại ông ta, chẳng thèm nhượng bộ lấy một phân.

Không ngờ ông ta lại đột nhiên dịu giọng xuống.

"Chuyện của con ở New York bố có nghe nói rồi.

Bố vẫn luôn đi tìm con.

Nếu con thực sự không thể biểu diễn ở hội trường lớn được nữa, chi bằng về Pháp theo bố dạy dỗ cho Tiểu Hy đi.

Dẫu sao thì nó cũng là em trai con, vinh quang của nó cũng sẽ có tên con ở trong đó.

Thiên phú của con mà để lãng phí thì quả thực là đáng tiếc vô cùng.

Tiểu Hy nửa năm nữa sẽ tham gia một cuộc thi mang tầm cỡ quốc tế, có con chỉ bảo thì nó nhất định sẽ gi/ật được chức vô địch.

Đến lúc đó bố sẽ thu xếp tìm bác sĩ ở Pháp chữa b/ệnh cho con, dù có thế nào đi chăng nữa, con cứ về giúp em trai con cái đã."

Biết tôi xảy ra chuyện ở New York, nhưng trong đầu ông ta chỉ rắp tâm muốn lôi tôi về để kèm cặp đứa con cưng bé bỏng của mình.

Tôi nghĩ bác sĩ ắt hẳn cũng đã thông báo rõ với ông ta về tình trạng sức khỏe của tôi rồi chứ.

Thế nhưng, dùng mạng sống của một đứa con ốm đ/au b/ệnh tật để đổi lấy tiền đồ rộng mở cho đứa con khỏe mạnh.

Trong mắt ông ta hẳn là một món hời lớn.

Tôi ném cho ông ta một ánh nhìn đầy c/ăm gh/ét.

Cũng may thay, tôi lớn lên trông giống mẹ mình hơn.

"Tôi sẽ không đi theo ông đâu.

Đứng trước thiên phú tuyệt đối, cái nỗ lực tầm thường của nó chẳng đáng một xu.

Cái giải thưởng mà nó phải chật vật mười ba tuổi mới lấy được, năm sáu tuổi tôi đã ẵm trọn trong tay rồi.

Ông đã bao giờ hỏi thử Tịch Hy xem nó có thực sự đam mê đá/nh đàn piano không?"

Tôi từng gặp qua Tịch Hy rồi.

Nó có một gương mặt giống hệt với mẹ nó, vóc dáng mảnh khảnh, ngũ quan lại toát lên một vẻ yêu kiều nhu hòa.

Hôm đó lúc tôi đang gảy lên những nốt nhạc dương cầm, nó lén lút trốn sau lưng đám đông múa may nhảy nhót.

Tôi mượn vị trí bục cao, phóng tầm mắt lướt qua dòng người đặng quan sát nó.

Từng bước chân của nó đều nhịp nhàng chuẩn x/ác không trượt một nhịp nào so với giai điệu.

Mẹ của nó, chính là một vũ công siêu phàm.

"Thiên phú của con có ích gì cơ chứ? Con còn sống được bao lâu nữa hả?

Tiểu Hy là con trai bố, là con trai của một nghệ sĩ piano vĩ đại, con đường nó đi bắt buộc phải là piano.

Con ở lại trong nước thì ích lợi gì? Bác sĩ nào có thể chữa khỏi b/ệnh cho con đây?

Từ nhỏ đến lớn bố không chữa trị cho con chắc? Khắp các b/ệnh viện lớn nhỏ từ trong nước ra đến ngoài nước, có nơi nào không lưu lại b/ệnh án của con không.

Ngay cả khi không chịu cùng bố về Pháp, con cũng phải quay lại New York chứ, con về nước để chờ ch*t à?"

"Tịch Tụng Minh sẽ không ch*t đâu."

Chu Hoài Ngộ hiên ngang sải bước chắn trước mặt tôi.

"Tôi sẽ c/ứu cậu ấy."

Chu Hoài Ngộ còn chưa được xem qua toàn bộ hồ sơ b/ệnh án của tôi.

Tôi không thể để anh ấy bị bố tôi bám riết làm phiền.

Tôi đứng nép sang bên cạnh Chu Hoài Ngộ.

"Ch*t ở trong nước, cũng xem như là lá rụng về cội."

Bố tôi gi/ận dữ bật cười, ánh mắt trần trụi sỗ sàng như thể muốn đ/âm xuyên thấu tỏ những bí mật tận sâu trong đáy lòng tôi.

Trước khi đóng rầm cửa bỏ đi, ông ta còn buông lời miệt thị tôi.

"Mày với mẹ mày hệt như nhau, đều là một lũ đi/ên cố chấp."

Chương 10:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vạn cánh buồm qua, ta tựa gió ngàn dặm

Chương 9
Vị hôn phu Trần Dữ là một người cực kỳ cố chấp, chuyện gì anh đã quyết thì mười con trâu cũng không kéo lại được. Thế nên, từ việc mua nhà đến trang hoàng, tôi đều chiều theo ý anh. Cho đến ngày tổ chức tiệc tân gia, anh và thanh mai trúc mã Quý Hạ cãi nhau về việc có nên lắp bồn tắm trong phòng ngủ chính hay không. "Tôi đã nói là ngâm bồn tắm rất giải tỏa mệt mỏi, còn sàn nhà nữa, màu tối nhìn rất bẩn, cô không biết sao? Màu sáng thì sáng sủa hơn nhiều!" Cho đến khi người hàng xóm bên cạnh gõ cửa, cười làm hòa: "Chuyện trang trí nhà cửa ấy mà, phải nghe lời vợ, nhường vợ một lần thì gia đình mới êm ấm, vạn sự hưng." Trần Dữ ngẩn người ra: "Được được, ngày mai tôi sẽ liên lạc với đội thi công." Quý Hạ bật cười trong nước mắt, đấm nhẹ vào người anh: "Sớm như vậy chẳng phải tốt hơn rồi sao." Không một ai để ý thấy tôi đã bước ra khỏi cửa. Cơn gió đêm thổi bay tấm rèm cửa màu sáng, đó là kiểu dáng mà Quý Hạ đã chọn. Thậm chí đồ đạc trong nhà, địa điểm tổ chức đám cưới, kiểu dáng váy cưới đều là sở thích của cô ta. Tôi bỗng thấy mệt mỏi vô cùng. Sau đó, tôi gọi điện cho công ty tổ chức đám cưới: "Phiền các anh đổi tên cô dâu thành Quý Hạ." Đã như vậy, hôn lễ mà mọi thứ đều chẳng liên quan đến tôi này, tôi chọn cách rút lui.
Hiện đại
Tình cảm
0