Anh ngoảnh lại.
Tôi muốn nói tiếng cảm ơn, nhưng từ này cứ nghẹn lại ở cổ họng không sao thốt ra được. Cuối cùng tôi nói: "Lúc nãy sắc mặt anh đã trắng bệch đi một chút."
Động tác của Bùi Diễn khựng lại: "Cậu nhìn nhầm rồi."
Anh đi rồi.
Tôi đứng trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, mười hai năm nay đây là lần đầu tiên tôi được nhìn thấy những đám mây thực sự.
Nhưng trong đầu tôi lúc này chỉ toàn là góc mặt trắng bệch đi trong khoảnh khắc anh ôm lấy tôi.
Anh bảo tôi nhìn nhầm.
Tôi không hề nhìn nhầm.
03
Đêm ngày thứ ba sau khi chuyển lên viện nghiên c/ứu trên mặt đất, tôi gi/ật mình tỉnh giấc từ trong cơn á/c mộng.
Trong mơ, tôi lại quay về khoang cách ly, bốn bề là vách sắt, không có lấy một tia sáng. Pheromone không chịu sự kh/ống ch/ế cứ ồ ạt tuôn ra từ tuyến thể, tôi c.ắ.n răng muốn ép nó xuống, móng tay cắm phập vào cánh tay mình.
Một vệt, hai vệt, ba vệt, những giọt m.á.u rỉ ra chảy dọc theo cẳng tay.
Cửa phòng bị người từ bên ngoài quẹt thẻ mở ra.
Bùi Diễn mặc một chiếc áo phông đen nhăn nhúm, đầu tóc rối bù, dáng vẻ như vừa bị gọi dậy từ trên giường.
Khi nhìn thấy vết m.á.u trên tay tôi, bước chân anh ấy khựng lại một nhịp, rồi bước tới túm ch/ặt lấy cổ tay tôi: "Buông tay ra."
Móng tay tôi vẫn găm sâu vào da th!t không rút ra được, không phải tôi không muốn, mà là không thể kiểm soát được.
Bùi Diễn không nói lại lần thứ hai, trực tiếp gỡ tay tôi ra, mười ngón tay đan vào kẽ tay tôi rồi siết ch/ặt.
Pheromone của anh tràn tới, từng chút một nuốt chửng lớp mùi tanh ngọt mỏng manh quanh người tôi đến không còn một mảnh.
Hơi thở của tôi dần bình ổn lại, nhưng anh vẫn không buông tay.
Nửa đêm về sáng, anh cứ ngồi bên mép giường nắm lấy tay tôi như vậy. Thực ra tôi đã ngừng r/un r/ẩy từ lâu, nhưng tôi không nói với anh, vì tôi sợ anh buông tay ra sẽ rời đi mất.
Lúc trời gần sáng, tôi mơ màng thiếp đi.
Khi tỉnh lại lần nữa, khoảng trống bên tay đã lạnh, trên tủ đầu giường đặt một cốc nước ấm và một chai xịt vết thương. Lúc tôi cầm chai xịt lên, tôi nhìn thấy mép tủ có vài giọt m.á.u đỏ thẫm.
Không phải là m.á.u của tôi.
Tôi đi chân trần chạy ra hành lang, cửa phòng làm việc của Bùi Diễn khép hờ.
Qua khe cửa, tôi thấy anh ngồi trước bàn, đang quấn băng gạc cho bàn tay phải. Trên mu bàn tay là một mảng lớn vết phồng rộp tấy đỏ, da bị bỏng rát đến mức gần như trong suốt. Anh c.ắ.n một đầu băng gạc, dùng một tay thắt nút, động tác thành thạo như thể đã làm qua rất nhiều lần.
Dạ dày tôi như bị ai bóp nghẹt.
Anh ấy từng nói có thể trung hòa pheromone của tôi, nhưng chưa từng nói cái giá phải trả cho sự trung hòa ấy là gì.
Tôi lùi về phòng, cầm lấy chai xịt kia, đi đến trước cửa phòng làm việc của anh rồi gõ cửa.
Bùi Diễn ngẩng lên nhìn tôi, tay phải đã giấu xuống dưới gầm bàn.
Tôi đặt chai xịt lên bàn anh rồi quay người rời đi. Bước được hai bước thì dừng lại.
"Bùi Diễn, tại sao anh lại giúp tôi?"
Phía sau im lặng vài giây, giọng nói của anh truyền đến rất nhẹ: "Bởi vì cậu xứng đáng."
Tôi rảo bước thật nhanh về phòng mình đóng sầm cửa lại, trượt người ngồi bệt xuống đất tựa lưng vào cửa, tim đ/ập nhanh một cách bất thường. Không phải vì pheromone mất kiểm soát, mà là vì một lý do nào khác.
Điện thoại rung lên, Bùi Diễn gửi tin nhắn đến.
"Lần sau nếu pheromone không ổn định thì cứ bấm chuông gọi ở đầu giường, đừng tự cào cấu mình nữa."
Tôi gõ vài chữ rồi lại xóa đi, cuối cùng chỉ trả lời một chữ "Được".
Ba giây sau anh lại nhắn: "Bài kiểm tra hôm nay hủy bỏ, cậu ngủ thêm một lát đi."
Tôi úp điện thoại xuống sàn, ngửa đầu tựa vào cửa.
Còn chưa kịp suy nghĩ xem câu "bởi vì cậu xứng đáng" rốt cuộc là có ý gì, điện thoại lại rung.
"Đừng ngồi dưới đất, lạnh đấy."
Tôi gi/ật mình đứng phắt dậy nhìn ra ngoài, camera giám sát ngoài hành lang đang chĩa thẳng vào cửa phòng tôi.
Cái tên này.
Tôi ném điện thoại lên giường, trong lòng thầm m/ắng anh tám trăm lần đồ bi/ến th/ái.
Nhưng khóe miệng không biết đã cong lên từ lúc nào.
04
Ngày thứ mười lăm, Bùi Diễn đột xuất bị gọi đi họp, bảo tôi đợi trong phòng làm việc của anh.
Tôi chán nản xoay ghế, xoay được mười bảy vòng thì chóng mặt, liền gục xuống bàn nghỉ một lát, khuỷu tay vô tình chạm phải cốc nước.
Nước đổ ướt nửa bàn, tôi luống cuống vội lau đi, vô tình đụng trúng con chuột, màn hình máy tính liền sáng lên.
Trên đó hiện ra cửa sổ xem trước của một tài liệu mã hóa, tiêu đề in logo màu đỏ của quân đội.
Vốn dĩ tôi không định xem, nhưng tiêu đề quá lớn, lớn đến mức tôi muốn lờ đi cũng không được.
"Báo cáo tính khả thi của việc vũ khí hóa pheromone kịch đ/ộc"
"Mã dự án: TX-0917"
"Người phụ trách dự án: Bùi Diễn"
Những ngón tay tôi cứng đờ trên mặt bàn, tầm mắt không tự chủ được mà dời xuống dưới.
Trong báo cáo ghi rõ mã số của tôi, dữ liệu pheromone của tôi, chỉ số hoạt tính tuyến thể của tôi, phía sau mỗi hạng mục đều chú thích "có thể chiết xuất", "có thể sản xuất hàng loạt", "có thể triển khai vũ khí hóa".
Dưới cùng là chữ ký điện t.ử của Bùi Diễn, ngày tháng là từ ba tháng trước.
Đầu óc tôi "ong" lên một tiếng.
Tất cả những quả quýt, tất cả những cuộn băng gạc, tất cả câu "bởi vì cậu xứng đáng", toàn bộ đều là giả dối.
Khi tôi đứng dậy đã làm đổ chiếc ghế, cánh cửa bị đẩy ra, Bùi Diễn đứng ở cửa.
Anh nhìn thấy biểu cảm của tôi, lại liếc nhìn màn hình máy tính, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Quý Hạc Minh, nghe tôi giải thích..."
"Giải thích cái gì?" Tôi nghe thấy giọng mình bình tĩnh đến mức bất thường: "Giải thích anh làm cách nào để biến tôi thành vũ khí? Hay là giải thích anh làm sao có thể vừa thay miếng dán ức chế cho tôi vừa viết báo cáo?"