KIM CHI NGỌC DIỆP

Chap 16 - Hết

14/04/2026 15:51

"Vì ta không quả quyết bằng huynh, ta làm việc luôn do dự suy nghĩ quá nhiều."

"Ta cứ tưởng Thạch Thư hiểu tâm ý của ta, nhưng nàng chỉ là một Tiểu ngốc t.ử, huynh không nói, nàng hoàn toàn không hiểu."

Ta hừ lạnh một tiếng: "Chẳng lẽ đệ cho rằng, đệ nói ra thì có thể cư/ớp được của ta sao?"

"Chưa chắc là không thể." Nhị đệ ngồi thẳng dậy, lại vịn vào bàn: "Chưa chắc là không thể."

Ta chỉ vào đám hỗn lo/ạn đang múa may ngoài sân: "Bọn chúng cũng nghĩ như vậy đấy."

Nhị đệ quay đầu lại, thở dài một hơi thật mạnh, khom lưng xuống, "Thôi được rồi, nàng vui là được, vui là được."

"Ừm, đệ nghĩ thông suốt là được. Sau này thu tâm lại, đừng tơ tưởng nữa." Ta nói với đệ ấy.

"Ta? Ta sẽ cố gắng!" Nhị đệ vừa khóc vừa cười với ta.

Ngoại truyện Thái t.ử 2

Đêm động phòng tốt đẹp, bị bọn họ náo lo/ạn tan tành. Nhìn thấy bọn chúng còn đ/au lòng hơn cả ta, ta đành nhịn vậy.

Chiều tối ngày hôm sau, ta liền hạ lệnh khóa cửa Thái T.ử Phủ, quấn lấy A Thư làm điểm tâm cho ta ăn.

Ăn xong liền kéo nàng về phòng.

A Thư mặt đỏ bừng bừng, níu lấy rèm cửa hỏi ta, Mặt trời vẫn còn, có phải quá sớm không.

Sớm gì chứ?

"Xuân tiêu (đêm tân hôn) quá ngắn, ta làm cho nó dài ra." Ta hôn nàng.

Mùi vị của A Thư giống hệt như ta tưởng tượng, ngọt ngào dẻo thơm. Nàng rên rỉ co ro trong lòng ta, nắm c.h.ặ.t vai ta. Lòng ta tan chảy.

Không nhịn được hôn nàng.

"A Thư thích ta không?" Ta liên tục hỏi nàng.

"Thích nha, còn rất thích, rất rất thích!" A Thư ngước mắt nhìn ta, đôi mắt long lanh chứa đầy bóng hình của ta.

Lòng ta như hoa nở rộ.

Kể từ khi nàng dọn vào, Thái T.ử Phủ vốn lạnh lẽo bỗng trở nên tràn đầy. Căn phòng cũng trở nên đầy đủ, và trái tim ta cũng ngập tràn...

Ta không nỡ để A Thư sớm sinh con. Nhịn suốt hai năm, hỏi bà đỡ rồi, nàng mười tám tuổi mới mang th/ai.

Lúc sinh, những kẻ chướng mắt kia lại đến. Nữ nhi vừa ra đời, bọn chúng lại tranh nhau nhìn. Tự mình không đi sinh, cứ làm phiền con ta làm gì?

Một năm sau A Thư lại mang th/ai, lần này là một tiểu t.ử. Vẻ ngoài thì... cũng được. Chỉ là không xinh đẹp bằng nữ nhi mà thôi.

Mấy năm sau, các huynh đệ đều thành thân, cả một căn nhà đầy những tiểu q/uỷ chạy nhảy. Léo nhéo ồn ào, thật là phiền phức.

Nhưng nhân sinh chẳng phải là như vậy sao?

Một đời tình, một đời nghĩa, chua cay ngọt bùi đều là trải nghiệm, đều đáng được ghi nhớ và trân trọng. Lời này, là A Thư đã nói với ta.

A Thư của ta, sống thấu đáo hơn bất cứ ai.

[Hết]

Én giới thiệu một bộ cổ đại sủng ngọt khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: NĂM NAY HOA NỞ, TRĂNG VỪA TRÒN

Tác giả: Lục Trúc Thanh Thanh

Ta trùng sinh trở về lúc ta rơi xuống hố băng, Tiêu Trí không hề nhảy xuống c/ứu ta như kiếp trước. Mà giữa tiếng kêu c/ứu của ta, hắn chỉ để lại một ánh mắt lạnh lùng, quay đầu bước đi không ngoảnh lại.

Khoảnh khắc chìm xuống nước, ta thấy hắn xuyên qua đám đông, ôm thứ muội vào lòng. Bóng lưng r/un r/ẩy của hắn viết đầy niềm vui mất đi rồi tìm lại được.

Khoảnh khắc đó ta biết, Tiêu Trí cũng trùng sinh rồi.

01.

Ta trùng sinh rồi, nhưng thời điểm không tốt, chính là lúc ta ngã vào hố băng.

Kiếp trước Tiêu Trí bất chấp tất cả, c/ứu ta ra khỏi hố băng, hắn ôm c.h.ặ.t ta, sợ hãi cực độ ta sẽ c.h.ế.t. Vì chuyện này, Tiêu Trí cực kỳ h/ận thứ muội, vì chính thứ muội nhất quyết kéo ta đi trượt băng, ta mới rơi xuống nước.

Sau khi rơi xuống nước, ta bệ/nh tật triền miên ba năm. Ba năm đó, thứ muội vì cảm thấy có lỗi, luôn hầu bệ/nh cho ta, nhưng Tiêu Trí không vừa mắt nàng ta, mỗi lần thấy nàng ta đều lạnh lùng quát m/ắng, h/ận không thể g.i.ế.c nàng ta ngay tại chỗ để trút gi/ận.

Ba năm bệ/nh tật, ta dù được gia đình và Tiêu Trí chăm sóc rất tốt, nhưng vẫn vì thân thể yếu ớt, không qua khỏi.

Sau khi ta c.h.ế.t, h/ồn phách không lập tức rời đi, mà luôn lang thang trên nhân thế. Ta thấy, năm thứ hai sau khi ta c.h.ế.t, thứ muội tự nguyện vào Tiêu phủ làm tỳ nữ chuộc tội, mặc kệ Tiêu Trí s/ỉ nh/ục nàng ta thế nào, nàng ta cũng không rời đi, chăm sóc đời sống hàng ngày của hắn tận tình chu đáo.

Một năm sau, Tiêu Trí đi săn, cố ý vứt thứ muội trong rừng cây bị tuyết phong tỏa hai canh giờ, thứ muội đông lạnh thoi thóp, ngay lúc ta cảm thán Tiêu Trí làm quá đáng, hắn lại đi/ên cuồ/ng quay lại.

Hắn nhảy khỏi ngựa, loạng choạng chạy đến bên cạnh thứ muội, ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng. Đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ của hắn, đều là hối h/ận và sự kích động mất đi rồi tìm lại được.

Khoảnh khắc đó ta hiểu, trong những năm dài đằng đẵng ng/ược đ/ãi thứ muội của Tiêu Trí, hắn đã yêu nàng ta sâu đậm.

Một cơn gió lạnh cực độ thổi qua, Tiêu Trí dùng áo khoác lớn quấn c.h.ặ.t thứ muội, còn ta, lại hóa thành một làn khói xanh trong cơn gió này, hoàn toàn biến mất trên nhân thế.

Mở mắt lần nữa, cơ thể vẫn là cái lạnh thấu xươ/ng, nhưng cái lạnh này khác với cái lạnh trước khi c.h.ế.t kiếp trước, ta thật sự cảm nhận được, ta giãy giụa, ý thức hỗn lo/ạn nhận ra, ta trùng sinh rồi.

Trùng sinh đến lúc ta bị thứ muội kéo đi trượt băng, và rơi xuống hố băng.

Ta thấy Tiêu Trí, hắn cũng như tất cả những người xem náo nhiệt trên bờ, lạnh lùng nhìn ta giãy giụa trong cơn thập t.ử nhất sinh, sau đó, hắn để lại một ánh mắt lạnh lẽo, quay người bước đi.

Hắn đi rất nhanh, như thể đang tìm cái gì đó, sau đó, ta thấy hắn gạt người cản đường, một tay ôm thứ muội vào lòng. Bóng lưng hắn r/un r/ẩy, dù không thấy rõ mặt hắn, ta cũng biết hắn lúc này nhất định đang kích động, đang vui sướng.

Ta hiểu ra, Tiêu Trí cũng trùng sinh rồi. Kiếp này, hắn bỏ rơi ta, chọn thứ muội.

Khoảnh khắc ý thức chìm vào bóng tối hoàn toàn, ta hét về phía người trên bờ: "Ta bỏ ra trăm lượng, cảm tạ ơn c/ứu mạng!"

02.

Tỉnh lại lần nữa, đã là ba ngày sau. Nương cũng như kiếp trước, khóc ngồi bên giường ta, người vốn luôn yêu cái đẹp của bà, tóc tai rối bù quần áo nhăn nhúm.

Lòng ta đ/au nhói, khàn giọng gọi một tiếng ‘nương’.

Nương ta mừng đến khóc, ôm ta vừa khóc vừa cười.

Đại ca dẫn đại phu về, đại phu nói thân thể ta quá yếu, nhất định phải dưỡng cho tốt, tuyệt đối không được lại chịu lạnh chịu mệt.

Ta cười đáp vâng, kiếp này ý chí của ta phải kiên định hơn một chút, phải cố gắng hơn một chút, để bản thân sống lâu hơn một chút.

Cha vội vã từ nha môn trở về, mũ quan còn nghiêng trên đầu, giữa mùa Đông mà ông lại chạy đến mồ hôi nhễ nhại.

"Giao Giao của ta không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi!" Cha ta nghẹn ngào: "Phu nhân, ngày mai ta cùng nàng đi trả lễ, tạc tượng Phật bằng vàng!"

Nương ta mỉm cười gật đầu.

Ta thở dài một tiếng, kiếp trước sau khi ta c.h.ế.t, nương cũng bệ/nh nặng một trận, luôn u sầu phiền muộn, sức khỏe ngày càng sa sút, cha thì không đến bốn mươi đã từ quan về quê. Nhưng ông vốn rất được Hoàng thượng trọng dụng, tiền đồ rộng lớn. Sau khi cha mẹ rời đi, Đại ca một mình ở lại Kinh thành, dù tận tụy làm việc, nhưng quan vị luôn giậm chân tại chỗ, không đến vài năm cũng chán nản nản lòng, cũng về quê luôn.

"Cha, dùng tiền của con, con muốn tự mình tạc tượng Phật bằng vàng." Ta cười nói. Kiếp này ta phải cố gắng sống sót.

"Được, dùng tiền của Giao Giao, Phật càng cảm nhận được lòng thành, phù hộ Giao Giao thân thể khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi!" Cha ta cười nói.

"Tỷ tỷ!" Thứ muội Từ Dung bước vào cửa, mắt nàng còn ngấn lệ, x/ấu hổ đi gần đến giường, quỳ xuống dập đầu: "Đều là lỗi của muội, tỷ đ.á.n.h muội m/ắng muội đi!"

Nương lập tức sa sầm mặt.

"Ngươi còn có mặt mũi nhận lỗi? Ta nghi ngờ ngươi căn bản là cố ý, âm mưu hại c.h.ế.t Giao Giao!" Nương ta giơ tay t/át Từ Dung một cái.

Từ Dung ngã ngồi xuống đất, lại khóc đứng dậy xin lỗi bồi thường.

Nương ta cực kỳ h/ận Từ Dung, chính x/á/c hơn, bà h/ận nương của nàng ta. Nương ta xuất thân thế gia võ tướng, dù không phải danh môn công huân, nhưng ở Tây Bắc cũng rất có uy tín, cha ta thì coi như hàn môn sĩ t.ử, mười mấy tuổi đã vào trường tư do ngoại tổ ta tài trợ đọc sách, cùng nương ta cũng coi như thanh mai trúc mã.

Sau khi họ thành thân, tình cảm luôn rất tốt. Có một năm cha ta đi công vụ, nương ta lúc đó m.a.n.g t.h.a.i ta, không tiện đi cùng phục vụ, bèn để tỳ nữ thân cận nhất là Thúy Quyên đi theo. Không ngờ, Thúy Quyên hạ t.h.u.ố.c vào rư/ợu cha ta...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu gia và tôi

Chương 16.2
Tôi là thiếu gia giả trong một câu chuyện thiếu gia thật giả. Trong nguyên tác, sau khi thiếu gia thật trở về, tôi điên cuồng tìm đường chết để tranh giành sự yêu thương. Thậm chí không tiếc lấy thân mình làm mồi, dùng pheromone dụ dỗ Giang Cảnh Xuyên phát tình, mất kiểm soát trước đám đông. Cuối cùng, tôi bị ba đuổi ra khỏi nhà, rơi vào chốn phong trần, chết thảm ngoài đường trong một đêm đông. Sau khi thức tỉnh, để giữ lấy vinh hoa phú quý của mình, tôi ngoan ngoãn nghe lời thiếu gia thật, hết lòng lấy lòng hắn. Không ngờ, ánh mắt thiếu gia thật nhìn tôi lại ngày càng nóng bỏng. Hắn lén lấy đồ lót của tôi, còn lộ ra răng nanh khi nhìn tuyến thể của tôi. Giang Cảnh Xuyên khẽ cười, ấn tay lên bụng dưới của tôi: “Anh à… sinh cho em một đứa con đi, như vậy sẽ không ai đuổi anh đi nữa.”
333
7 Âm Vang Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm