Không biết có phải vì tôi đã trấn xe suốt bốn ngày liền không, ánh sáng trước mắt tôi dường như ngày càng mờ đi.

Đã hơn 5 giờ chiều, mặt trời vẫn chưa lặn, nhưng tôi chỉ cảm thấy xung quanh mờ mịt một màu xám xịt, như cả thế giới này đã trở nên cũ kỹ.

Tôi quay đầu nhìn ra cửa sổ, phía ngoài rào chắn là những cánh đồng bát ngát.

Vừa cảm thấy mắt dịu đi chút, tôi đã mơ hồ nhìn thấy sau bóng mình in trên kính xe có một người đứng đó!

Dáng người cao g/ầy trơ xươ/ng, tay cầm một chiếc gậy đang giơ lên cao chuẩn bị đ/ập xuống đầu tôi.

Tôi quay phắt lại, thứ đối diện tôi lại chính là khuôn mặt bà lão!

Bà ta đang nhe răng cười với tôi, những nếp nhăn chi chít co lại, để lộ hàm răng vàng ố dị thường đến khó chịu.

Suốt quãng đường còn lại, tôi không dám quay lưng về phía bà lão lần nào nữa.

Cũng không thể chỉ vì một cái bóng mà đá/nh một bà già, đành phải cảnh giác đề phòng.

Cuối cùng cũng đến Đồng Hương, bà lão này cũng chuẩn bị xuống xe.

Nhìn bà ta chậm rãi đứng dậy, tôi chợt nhận ra dường như bà ta cao hơn trước.

Khi không khom lưng, trông bà ta cao hơn người thường rất nhiều, nhưng chỉ thoáng chốc, bà ta đã nhanh chóng cúi gập người lại như cũ.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên nhớ ra điểm vô lý đã khiến mình thấy khó chịu từ nãy.

Bà lão này trông phải đến 70-80 tuổi, thế mà hàm răng lại nguyên vẹn như người trẻ, không hề sứt mẻ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
3 Tóc Xác Chương 12
8 Đỉa Thành Tinh Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm