Cho tới tin nhắn cuối cùng, anh đột nhiên gửi một câu: [Tiểu Trạch, em có phải h/ận anh không? Kéo em vào đóng bộ phim này…]
Tôi nhỏ giọng đáp: “Không h/ận.”
Tôi nghe thấy Từ Uyên bật cười.
Anh ôm tôi ch/ặt hơn một chút.
“Em không biết đâu, lúc anh gửi xong tin cuối mà vẫn không thấy em trả lời, cả người anh như sụp đổ luôn. Mấy ngày đó ngày nào cũng sống mơ mơ màng màng, mất ngủ triền miên, cả đêm không ngủ được, cho tới khi nhận được tin em quay về công ty.”
“Anh mượn cớ công việc để tới công ty em gặp em. Em cũng biết mà, chỉ là lồng tiếng thôi, đâu cần đích thân anh tới trao đổi.”
“Nhìn thấy em một cái anh đã biết không phải chỉ có mình anh rung động. Em g/ầy đi nhiều lắm. Rõ ràng trong đoàn phim anh đã nuôi em b/éo lên từng chút một, kết quả giờ lại g/ầy thành thế này, tức ch*t anh luôn. Chính tay anh nuôi mà.”
“Nhìn biểu cảm của em là anh hiểu em đi cai nghiện tình cảm rồi. Tà/n nh/ẫn thật.”
"Lúc đó anh đã tuyệt vọng, chuẩn bị bỏ cuộc rồi, nhưng chiếc áo đấu lấy giúp em trước đó vẫn chưa đưa, nhân tiện cũng muốn gặp em lần cuối, cho nên anh mới đến đưa áo."
"Anh biết chắc chắn rằng em sẽ không nhắn WeChat cho anh, cho nên anh mới cố tình bảo em có việc thì cứ nhắn. Vốn dĩ nghĩ mọi chuyện cứ như vậy đi, kết quả em lại nói ra câu đó, anh cảm thấy bản thân như người ch*t sống lại vậy."
Tôi chợt nhớ ra tình huống hôm đó, lên tiếng hỏi: "Em đã nói gì cơ?"
"Em nói rằng anh đã không hề nhắn tin cho em."
Tôi chợt nhớ ra câu nói mà lúc đó bản thân đã nhịn rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn thốt ra.
"Thế... thế cũng chẳng chứng minh được gì." Tôi cứng miệng đáp.
Từ Uyên hôn lên trán tôi một cái: "Em nói xem, cái đồ nhỏ bé này là do ai phát minh ra vậy, sao lại đáng yêu đến thế? Em thốt ra câu này, điều đó chứng minh em thật sự để tâm đến việc anh có liên lạc với em hay không. Tuy nhiên, cũng phải cảm ơn câu nói đó của em, nếu không hai chúng ta chắc chắn là toang thật rồi."
"Tối hôm qua, nhân lúc tin đồn lên hot search, anh muốn xem thái độ của em ra sao nên đã gọi video cho em."
Tôi đưa tay bịt miệng anh lại: "Đoạn này thì không cần kể nữa đâu."
Anh cười hắc hắc, hôn nhẹ lên lòng bàn tay tôi.
Tôi lập tức rụt tay về.
"Anh chỉ không ngờ rằng em hoàn toàn chẳng để tâm đến tin đồn đó, nhân tiện còn phát cho anh bao nhiêu là phúc lợi. Sau đó, khi em đọc mật khẩu nhà, anh liền biết, hai chúng ta thành đôi rồi."
Mặc dù tôi đã xoay người đi, không muốn nhìn anh, nhưng đôi tai vẫn ngày càng đỏ ửng lên.
"Tiểu Trạch, em nói xem, hai chúng ta bây giờ được tính là mối qu/an h/ệ gì?"
Tôi bịt ch/ặt tai lại, không muốn nghe anh nói chuyện.
Anh hôn nhẹ lên tai tôi: "Nói đi, là mối qu/an h/ệ gì hả?"
Tôi thúc cùi chỏ vào bụng anh, sau đó vùng thoát khỏi vòng tay anh, bật người ngồi dậy từ trên giường: "Là đối thủ cạnh tranh của anh. Hai chúng ta một mất một còn. Ngày mai ngôi vị Ảnh đế sẽ đến lượt tôi ngồi."
Tôi kéo chăn lên, trùm kín đầu anh, rồi đá/nh cho một trận tơi bời.
Lão già này, chính anh là người đã hại tôi u mê không lối thoát.
đá/nh anh một trận là hoàn toàn xứng đáng.
09
Từ Uyên sau khi bị đá/nh một trận tơi bời liền bò dậy làm bữa trưa cho tôi, sau đó xách vali vội vã ra sân bay.
Đến lúc này tôi mới biết, anh còn một lễ trao giải khác phải tham gia, vốn dĩ tối hôm qua đáng lẽ phải bay thẳng đến đó rồi.
Anh gọi video cũng là muốn nói với tôi về chuyện này, rằng anh sẽ về muộn vài ngày.
Kết quả, tôi lại giáng cho anh một đò/n chí mạng ngay khi vừa mở màn, anh thật sự nhịn không nổi, muốn tìm tôi nên đã lập tức bắt chuyến bay trở về.
Lúc sắp đi, anh vẫn còn gặng hỏi tôi xem hai chúng ta là mối qu/an h/ệ gì.
Tôi sống ch*t cũng không chịu thừa nhận, cuối cùng đành hét lớn là bạn bè!
Anh tức gi/ận đ/è tôi lên bàn, hôn ngấu nghiến suốt mười phút đồng hồ, cuối cùng cảm thấy thời gian thật sự không kịp nữa mới chịu buông tôi ra.
"Đợi anh về rồi sẽ xử lý em, cái đồ ranh con này."
Nói xong, anh vén vạt áo tôi lên, cắn mạnh một cái vào eo tôi.
Tôi nhìn dấu răng in hằn trên eo, hai mắt đỏ bừng, vừa đ/á vừa đạp đuổi anh ra khỏi cửa lớn.
Tôi đứng trước gương nhìn lướt qua dấu răng, thật ra anh cắn không hề mạnh, chỉ là da tôi quá trắng nên rất dễ lộ vết thương.
Đã mười phút trôi qua, nhìn lại thì dấu răng đã mờ đi, chỉ còn sót lại một vòng tròn đỏ ửng, trông có chút...
Tôi chụp một bức ảnh dấu răng trên eo rồi gửi sang cho Từ Uyên.
Viên Trạch: [Nhìn chuyện tốt mà anh làm đi. Đỏ hết cả lên rồi.]
Từ Uyên: [Tổ tông ơi, đừng quyến rũ anh nữa.]
Tôi ném điện thoại sang chiếc ghế sofa bên cạnh.
Mẹ kiếp, bị nhìn thấu mất rồi.