Tỉnh Mộng

Chương 16

28/04/2025 17:39

Cả đời này tôi chỉ yêu một người, Cố Mộng.

Lần đầu tôi gặp cô ấy trong tiệc mừng thọ ông nội. Cô ấy như cục bột sữa bé xíu ngồi xổm trong góc đếm kiến. Tôi bước tới gi/ật rối bím tóc cô: "Này, em là ai vậy?"

Cô ấy không gi/ận, mắt cong cong cười tủm tỉm: "Suỵt, anh làm chúng sợ chạy hết rồi này." Tôi nghĩ chắc mình đi/ên mất rồi. Một thiếu gia Chu gia đường hoàng, sao lại ngồi xem cô ngắm kiến tha mồi cả buổi chiều?

Khi yến tiệc tàn, cô phải về nhà họ Cố. Lòng tôi chùng xuống, lẽo đẽo theo ra tận cổng. Đến khi chiếc xe chở cô đã chạy xa, tôi vẫn không dám hỏi: "Bao giờ gặp lại em?"

Như đọc được suy nghĩ của tôi, cô chồm nửa người qua cửa kính: "Chu Cảnh Huy! Tuần sau sinh nhật em, anh phải đến đấy nhé!" Bầu trời chợt sáng bừng. Khóe môi tôi nhếch lên mà chẳng hay biết.

Anh trai đứng cạnh xoa đầu tôi: "Ồ, tiểu bá vương nhà ta vui thế? Để mắt đến cô nương nhà người ta rồi hả?" Mặt tôi đỏ lựng đến tận cổ, vội vã bỏ chạy.

Chẳng có đôi bạn thanh mai trúc mã nào hợp nhau hơn chúng tôi. Từ tiểu học đến trung học, tôi bắt cô ngồi cùng bàn. Cô chăm chú nghe giảng, tôi mải mê chơi điện tử rồi lén nhét bim bim vào ngăn bàn.

Mỗi khi bị ông nội m/ắng, cô lại giúp tôi lấp li /ếm. Có lần tôi ham chơi bị đ/á/nh đỏ mông phải nằm sấp, ngày nào cô ấy cũng sang nhà giả vờ dạy bài - thật ra là để cư/ớp đồ ăn vặt. Bởi nhà họ Cố quản cô ấy nghiêm lắm, từng bữa ăn đều có tiêu chuẩn khắt khe.

Năm mười tám tuổi, tôi hỏi cô ấy: "Sau này em muốn làm gì?" Cô như chất chứa tâm sự: "Em muốn rời khỏi nơi này." Tôi tưởng cô ấy muốn đi du lịch, hồ hởi xoay quả bóng rổ: "Vậy ta đi Iceland ngắm cực quang nhé! Hay sang châu Âu... Gần đây có giải đua xe, anh muốn thử lắm. Cố Mộng, em chưa từng xem anh đua xe phải không?"

Cô ấy im lặng. Hôm sau, tôi thấy cô trong thư phòng anh trai. Đang thắc mắc sao cô ấy đến nhà họ Chu mà không tìm tôi, tay vừa chạm vào then cửa đã nghe giọng cô: "Anh... kết hôn với em được không? Em... van xin anh đó..."

Tôi đứng ngoài cửa, cả người cứng đờ. Đôi chân như đổ đầy chì, không nhúc nhích nổi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tham lam thành tính

Chương 4
Dì tổ chức tiệc mừng thọ rồi ném hóa đơn cho tôi? Tôi xé hóa đơn đối mặt đến mức bà ta khóc, cả nhà nổ tung Dì cả tổ chức tiệc mừng thọ bốn ngày liền, tôi với tư cách là cháu gái được mời tham dự. Nhưng tôi không ngờ, sau khi tiệc kết thúc, một hóa đơn 2 tỷ 2 lại bị ném thẳng vào mặt tôi. Dì cả thản nhiên nói: “Bố mẹ cháu không đến, cháu là đại diện bên nhà ngoại, khoản tiền này cháu phải trả.” Tôi tức đến bật cười. Bốn ngày liền tôm hùm, bào ngư, khách sạn năm sao, trang trí xa hoa – tất cả đều do bà ta tự sắp xếp. Lúc khoe của thì vui bao nhiêu, đến lúc trả tiền thì đau lòng bấy nhiêu. Dựa vào đâu bắt tôi trả? Tôi xé nát hóa đơn ngay trước mặt mọi người, quay người bỏ đi. Đến khi dì cả q /uỳ xuống khóc lóc thảm thiết, tôi mới dừng lại, lạnh lùng nói câu đó: “Ai bày ra sự xa hoa thì người đó tự trả tiền. Tôi không làm kẻ n /gu bị lừa.”
Gia Đình
Hiện đại
59