Sau khi chuyển ra khỏi nhà Tiêu Thời Tự, tôi đã quay lại cuộc sống bình thường.
Đi làm rồi về nhà, cuộc sống chỉ vỏn vẹn hai điểm một đường.
Cho đến hôm nay công ty tăng ca, lúc tan làm đã là mười một giờ đêm.
Xe buýt đã ngừng chạy, khu vực này cũng khó bắt taxi.
Hơn nữa, từ sáng sớm hôm nay, sau gáy tôi cứ nóng ran, đầu óc cũng choáng váng.
Cộng thêm bụng dưới lại bắt đầu đ/au âm ỉ.
Đột nhiên tôi thấy hơi hối h/ận vì đã không nghe lời cảnh báo của bác sĩ, không biết có phải do ảnh hưởng của hormone hay không mà ngay lúc này, tôi lại khao khát mùi pheromone của Tiêu Thời Tự đến lạ.
Đặt xe trên điện thoại nửa tiếng đồng hồ vẫn không có ai nhận, tôi định đi đường tắt sang con phố khác để bắt taxi.
Con đường nhỏ này gần quán bar, ánh đèn lờ mờ, từng tốp người ôm ấp nhau dưới ánh đèn đường.
Tôi cúi đầu, bước nhanh ngang qua họ.
Không ngờ khi vừa đi qua một góc đường, tôi đã bị ai đó bịt miệng kéo vào góc tối.
Có kẻ đ/è lên ng/ười tôi, giọng nói trầm đục vang lên bên tai:
“Một omega mà ngay cả miếng dán ức chế cũng không dán, tỏa hương thơm ngào ngạt đi lại nghênh ngang ở đây, là đang chờ alpha nào đó dẫn về nhà sao?”
Tôi không ngửi thấy mùi trên người mình, vì đã quen làm beta, tôi hoàn toàn không ý thức được mình là omega.
Kẻ trước mặt hít một hơi thật sâu trên người tôi, ngón tay lần theo vạt áo từ từ luồn vào trong, chạm lên eo tôi.
Cảm giác khó chịu khiến cả người tôi cứng đờ, tôi nhắm mắt lại đếm thầm ba tiếng rồi tung một cú đ/á mạnh vào hạ bộ hắn.
Không biết có phải do ảnh hưởng của pheromone hay không, cú đ/á này gần như đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của tôi.
Chưa kịp lảo đảo đứng dậy, tôi đã bị gã đàn ông đang tức gi/ận túm lấy rồi quật ngã xuống đất:
“Giả vờ thanh cao cái gì, đang kỳ phát tình còn chạy ra ngoài lảng vảng, chẳng phải là đang câu dẫn người khác sao? Loại hàng như mày tao thấy nhiều rồi, yên tâm đi, tao có kinh nghiệm lắm, đảm bảo khiến mày sung sướng.”
Cảm nhận được hơi thở của kẻ trước mặt đang áp sát lại gần, tôi bắt đầu vùng vẫy dữ dội.
Tuy đã phân hóa thành omega, nhưng trong hơn hai mươi năm cuộc đời, tôi vẫn luôn là beta, để vượt mặt Tiêu Thời Tự, tôi luôn kiên trì tập luyện nên cơ bắp trên người không hề ít, vóc dáng cũng rất cao.
Cơ thể dù có khó chịu đến đâu, nhưng khi tôi chống trả quyết liệt, gã đàn ông cũng dần dần không đỡ nổi.
Gã đột nhiên mất kiên nhẫn, đứng dậy đ/á mạnh vào bụng tôi: “Nằm yên cho tao!”
đ/au quá!
Cảm giác đ/au đớn tức thì lan tỏa khắp toàn thân.
Theo lý mà nói thì chỉ bị đ/á một cái, không nên đ/au đến mức này.
Nhưng cơn đ/au này quá bất thường, như thể có một chiếc kim rất lớn đang khuấy đảo trong bụng tôi, thậm chí còn có chất lỏng gì đó từ từ chảy ra từ hạ bộ.
Gã đàn ông không biết đã nhìn thấy gì, sợ đến mức trợn tròn mắt, lăn lộn bò dậy chạy mất, vừa chạy vừa gào lên:
“Tao chưa làm gì cả...”
Tôi ráng chịu đ/au, chậm rãi đứng dậy, mượn ánh đèn bên ngoài nhìn rõ thứ đang chảy ra dưới thân mình.
Là m/áu.
Khoảnh khắc này, tôi đột nhiên muốn khóc, kể từ khi xảy ra qu/an h/ệ với Tiêu Thời Tự, cuộc sống của tôi đã trở nên rối tung rối m/ù.
Tôi oán h/ận cậu ta, nhưng lại vô cùng nhớ cậu ta, cuối cùng vẫn không nhịn được mà gọi cho cậu ta.
Ngay giây phút giọng nói của cậu ta vang lên, tôi bất chợt cảm thấy sự an tâm đã lâu không có.
Tôi cố gắng kiềm chế tiếng nức nở trong giọng nói: “Tiêu Thời Tự, cậu đến đón tôi được không?”
Khi nhìn thấy cậu ta mồ hôi nhễ nhại chạy đến tìm mình, tôi cuối cùng cũng yên tâm mà ngất đi.
Nhưng một ý nghĩ lại từ từ nảy ra trong đầu.
Tôi đã nói cho cậu ta biết mình đang ở đâu chưa nhỉ?