Trong lúc vui vẻ, trong lòng tôi nảy sinh một niềm hân hoan thầm kín.
Nếu cốt truyện không phải hoàn toàn không thể thay đổi…
Vậy có phải tôi và Kỳ Liễm cũng chưa chắc phải đi đến bước ly hôn?
Cố Hành Chi rất tốt.
Nhưng tôi tin rằng, trên thế giới này không ai yêu vợ tôi hơn tôi.
Tôi không yên tâm giao Kỳ Liễm cho bất kỳ ai ngoài tôi — kể cả nam chính của cuốn sách này, Cố Hành Chi.
15
Sau đó, tôi bắt đầu từ chối tất cả những yêu cầu ké ăn, ké ở, ké vợ của Cố Hành Chi.
Lý do như sau:
“Cố tổng, hôm nay ống nước nhà tôi n/ổ rồi.”
“Dì… à không, dượng tôi tới.”
“Con chó của bà chủ quán Tương ở thành nam sinh con, tôi phải đi ăn cỗ.”
Suốt nửa tháng liền, những lý do ngày càng vô lý cuối cùng cũng khiến Cố Hành Chi nổi gi/ận.
“Anh đi ăn cỗ gì chứ? Có phải Kỳ Liễm không cho anh thân với tôi không? Có phải anh ấy nói gì với anh rồi không?”
Ha, đàn ông.
Còn dám nhắc tới vợ tôi.
Tôi ngồi trong văn phòng rộng rãi, lạnh lùng cười.
Đây là chức vị mà Cố Hành Chi cho tôi.
Trước kia tôi không hiểu, với năng lực tầm thường của mình, làm sao tôi có thể leo lên vị trí giám đốc.
Bây giờ thì tôi hiểu rồi.
Thật ra Cố Hành Chi chẳng quan tâm tôi làm việc ra sao.
Hắn chỉ dùng tôi như một cây cầu để tiếp cận Kỳ Liễm.
Không có chuyện đó đâu!
“Sếp à, tôi đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy mình không phù hợp với công việc này, cho nên tôi quyết định xin nghỉ việc.”
Một công việc đổi bằng việc b/án đứng vợ mình — sẽ không bao giờ khiến tôi vui vẻ.
Rõ ràng Cố Hành Chi không ngờ tôi lại chủ động xin nghỉ việc, hắn lập tức bùng n/ổ.
16
“Nhất định là Kỳ Liễm bảo anh làm thế đúng không? Anh ta dựa vào việc anh…”
“Cố tổng, tôi biết cậu thích A Liễm, nhưng tôi khuyên cậu sớm từ bỏ đi. Cho dù cậu có quyền có thế, tôi cũng sẽ không nhường vợ mình cho cậu đâu!”
Tôi c/ắt ngang lời Cố Hành Chi, cười lạnh đầy kh/inh thường.
Một tràng diễn ngôn thuần ái như vậy, rõ ràng đã làm chấn động Cố Hành Chi — kẻ thứ ba thiếu đạo đức kia.
Khóe miệng hắn gi/ật giật:
“Tôi… thích Kỳ Liễm?”
“Cho dù hai người là mối tình đầu của nhau”
Tôi nhìn từ trên xuống dưới đ/á/nh giá Cố Hành Chi một lượt.
“Nhưng bây giờ tôi mới là chồng của Kỳ Liễm, hiểu chưa?”
Cố Hành Chi:
“Không hiểu, nhưng tôi biết n/ão anh hoàn toàn hỏng rồi.”
Ha, giả bộ không hiểu.
Hiểu hay không không quan trọng.
Quan trọng là — tôi sẽ không nhường vợ mình cho bất kỳ ai.
Tôi thu dọn đồ dùng cá nhân trong văn phòng, dưới ánh mắt kinh ngạc của Cố Hành Chi và toàn bộ công ty, dứt khoát rời đi.
Nhưng trên đường về nhà, tôi lại có chút thấp thỏm.
Sợ vợ nghĩ tôi thất nghiệp rồi, trở thành kẻ ăn bám, sẽ càng không thích tôi hơn.
Đứng ngoài cửa do dự rất lâu, tôi mới cẩn thận đẩy cửa bước vào.
Hì hì, vợ không có ở nhà.
Bức ảnh cưới ở lối vào được đóng ch/ặt trên tường.
Trong ảnh, Kỳ Liễm cười dịu dàng, đôi mày đôi mắt đều như mang theo ánh sáng.
Là của tôi.
Kỳ Liễm là của tôi.
17
Giờ tan ca ở bệ/nh viện không cố định.
Tôi tắm xong rồi… mà cậu vẫn chưa về.
Tôi định viết trước một bản sơ yếu lý lịch — dù sao thì vẫn phải tìm việc, bởi vì còn có một người vợ xinh đẹp cần được nuôi.
Lục tìm một vòng không thấy máy tính của tôi đâu, nhưng laptop của Kỳ Liễm lại đặt ngay đầu giường, tôi liền tiện tay kéo nó lại.
Máy không có mật khẩu.