Ta bước vài bước tới, lật tung bàn cờ lên.

Lý M/ộ Khanh vỗ tay, bình tĩnh tự nhiên. Chàng nhìn ta, khóe môi khẽ cong: "Không sao cả, ván cờ này ta thắng rồi."

Cha ta cũng đi theo: "Lý Tự An, có phải ngươi đang coi thường ta không?"

Lý Tự An (tức Phế Đế) đặt quân cờ trong lòng bàn tay vào hộp cờ, ngữ khí vô cùng tự nhiên nói: "Không có mà, ta rất coi trọng ngươi. Ngươi chính là kiêu hùng của thời đại, bậc hùng chủ của thiên hạ." Phế Đế nói xong, ngước mắt lên mỉm cười.

Cha ta đang muốn gây sự, nhưng không ai đ.á.n.h người mặt cười cả, người chỉ đành tắt lửa gi/ận.

Lý M/ộ Khanh "xì" một tiếng, nhướng mày: "Ta thua rồi, tâm phục khẩu phục." Chàng nhặt bàn cờ lên trên đất, rồi ngẩng đầu nhìn ta: "Trần Tư Quân, ta cũng không coi thường ngươi. Ngươi chính là mỹ nhân nghiêng thành, đ/ộc lập giữa thế gian."

Chàng nói ta là mỹ nhân lại còn đ/ộc lập. Chắc chắn là hôm nay trước điện ta rút ki/ếm, đã khiến chàng kinh ngạc rồi.

Khoan đã, hình như chàng đang trêu chọc ta sao?

Suýt chút nữa thì mắc lừa.

Ta dùng hai ngón tay nhấc cằm chàng lên: "Lý M/ộ Khanh, ngươi sẽ không dùng mỹ nhân kế, để hoàn thành đại nghiệp phục quốc của ngươi chứ?"

"Phục quốc?" Lý M/ộ Khanh sửng sốt một lúc, sắc mặt khó coi.

Phế Đế chống khuỷu tay lên đầu, ngón tay thon dài tựa bên mặt, ánh mắt khá đồng cảm. Ngài khẽ lắc đầu với Thái tử: "Chỉ biết rập khuôn theo sách, không thể được đâu."

Lý M/ộ Khanh nhắm mắt lại, vô cùng bất đắc dĩ nói: "Ngươi còn chưa đổi quốc hiệu, ta phục quốc kiểu gì đây?"

Thì ra còn có quốc hiệu nữa.

Ta buông chàng ra, ta đã ngộ ra rồi. Ta có thể tìm Sử quan mà, bảo hắn viết ta và cha ta vào lịch sử, như vậy chẳng phải đã hoàn thành việc thay đổi triều đại rồi sao?

Rất nhanh sau đó, Sử quan đã được gọi đến. Hắn nhìn Phế Đế và Thái tử, rồi lại nhìn ta và cha ta, sau đó giữ thái độ quan sát.

Ta nói: "Ngươi viết vào sử sách, từ ngày hôm nay, Triều đại nhà Lý đổi thành Triều đại nhà Trần, Khai quốc Hoàng đế là Trần Hiển Dương."

Sử quan mở to miệng: "Hả?"

Cha ta nghĩ một lát, vẽ vào lòng bàn tay: "Ta là chữ Hiển (显) trong nổi bật, chữ Dương (扬) trong khuếch trương."

Ta kịp thời ngăn chặn sự x/ấu hổ của Người: "Cha, con nghĩ không phải là hắn không biết chữ."

Phế Đế và tiền Thái tử đều cúi đầu. Nhưng ta biết hai người họ đang cười tr/ộm.

Cha ta cảm thấy mất mặt, chắp tay sau lưng phẩy tay áo: "Vậy thì là vấn đề thái độ, lôi xuống c.h.é.m đi."

Sử quan nhìn về phía cha con Phế Đế: "Hả?"

Thật không ngờ, người đầu tiên bị tế trời trong đại nghiệp tạo phản của ta lại là Sử quan.

Lý Tự An lúc này mới chậm rãi mở lời ngắt ngang: "Trần Hiển Dương, ngươi muốn khai quốc, ngươi tự mình mở một quyển sử khác là được rồi. Sử sách của ta chỉ ghi chép đến đây thôi."

Sử quan vội vàng tiếp lời: "Đúng, đúng, đúng, Bệ hạ! Ta sẽ lấy cho Người một quyển mới, bắt đầu ghi chép từ hôm nay."

Lý M/ộ Khanh vịn trán, cười châm chọc: "Quyển sách mới này, ghi lên cho Cô, Phò mã của Triều đại nhà Trần là Lý M/ộ Khanh."

Gò má ta hơi nóng lên. Cái tên này lại đang trêu chọc ta nữa rồi.

Sử quan lấy ra quyển sách trắng, viết lên Trần Triều Kỷ Sự (Ghi chép sự việc triều Trần). Ta và cha ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Thế là ổn thỏa rồi.

7.

Tân Hoàng (Hoàng đế mới) nhậm chức có ba mồi lửa (ba việc quan trọng làm trước).

Thứ nhất, giờ thượng triều dời về sau hai canh giờ.

Thứ hai, phong ta làm Công chúa, phong Lý M/ộ Khanh làm Phò mã.

Thứ ba, Phụ hoàng gõ đầu Thủ phụ Nội các ngay trên triều đình. Theo nghĩa đen luôn đó.

Cha ta từ long ỷ đứng dậy, chống tay xuống eo lao thẳng xuống, gi/ật lấy hốt bản của Thủ phụ, gõ vào đầu người kia.

Mâu thuẫn phát sinh từ việc tranh cãi về năm vạn quân đội đang đóng ở ngoại ô kinh thành. Ta và cha ta ở biên cương quản lý năm mươi vạn đại quân, có thể nói là người được trời chọn để tạo phản.

Ngày khởi binh tạo phản, cha ta mang theo ba mươi vạn đại quân. Đi được một phần ba quãng đường, thấy người đến quá nhiều, liền cho mười vạn quân quay về. Đi được một nửa, thấy hai mươi vạn cũng không cần dùng hết, liền cho mười vạn quân quay về tiếp.

Khi cổng thành kinh thành mở ra đón chúng ta, người nhận thấy mười vạn cũng là dư thừa, liền cho năm vạn quân quay về.

Năm vạn người kia là phiền toái nhất, chạy không công một chuyến, vẫn còn đầy m.á.u nóng sục sôi.

Năm vạn binh sĩ còn lại, cha ta lo lắng vào thành sẽ gây hoang mang cho bách tính, liền cho họ đóng quân ở ngoại ô thành.

Thủ phụ Nội các phát biểu tại triều đình: "Nay Bệ hạ đã đăng cơ, năm vạn quân sĩ này nên trở về biên cương phòng thủ mới phải."

Cha ta không đồng ý. Nếu binh sĩ đều đi hết, ta và cha ta ở kinh thành thân cô thế cô, chẳng phải là không có cảm giác an toàn sao?

Thủ phụ vẫn khăng khăng không tha, nói ra hàng chục lý do, từ tổ tông quốc pháp trên cao, đến triều dã bách tính dưới thấp, yêu cầu quân đội phải rút về vô điều kiện.

Ý cơ bản là: Ngươi là Hoàng đế, ngươi phải nghe ta, cho quân đội về biên cương, tốt nhất là cứ để họ tiếp tục chăn cừu.

Cha ta lúc đó ngạc nhiên: "Ta là lo/ạn thần tặc tử, ngươi cũng là lo/ạn thần tặc tử sao? Ngôi vị Hoàng đế này, cho ngươi làm, ngươi lên ngồi đi, ta thấy ngươi đứng cũng mệt lắm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm