Cảnh Báo Màu Cam

Chương 8

19/02/2026 22:02

【Là một trong những nguyên nhân chủ yếu khiến phản diện hắc hóa trong truyện, người cha ruột Giang Tư Viễn này, tính tình thất thường, tinh thần không ổn định, nổi gi/ận chưa bao giờ cần lý do.】

【Giang Từ lúc nhỏ bị hắn giam cầm, ng/ược đ/ãi , đ/á/nh đ/ập, mắ/ng ch/ửi, s/ỉ nh/ục — đều là chuyện cơm bữa.】

【Ký chủ, sau này nếu gặp hắn, cậu cũng nên cẩn thận một chút. Cho dù nhiệm vụ thất bại, cũng còn hơn là mất mạng.】

Quả thật là tà/n nh/ẫn.

Trời lạnh như vậy, Giang Từ trên người chỉ mặc một bộ đồ mỏng, khắp người là thương tích, cô đ/ộc bị vứt bên vệ đường.

Với một kẻ ở địa vị cao cao tại thượng như thế.

Làm ch*t một đứa trẻ.

Đối với cha của Giang Từ mà nói, cũng chẳng khác gì giẫm ch*t một con kiến.

Cho dù con kiến nhỏ bé đáng thương đó… chính là cốt nhục của hắn.

Tôi nhìn Giang Từ, như thể nhìn thấy chính mình nhiều năm về trước —

Đứa trẻ đứng cô đ/ộc trước cổng trại trẻ mồ côi, hết lần này đến lần khác bị buộc phải nghe câu trả lời “từ chối nhận nuôi”.

Thế nên tôi bước tới, nửa ngồi xuống, cẩn thận ôm cậu vào lòng.

Thân thể nhỏ bé ấy r/un r/ẩy trong vòng tay tôi.

Tôi xoa xoa mái tóc ướt sũng của cậu, hạ thấp giọng, nói với cậu:

“Anh là anh trai em. Em theo anh về nhé? Sau này sẽ không còn ai b/ắt n/ạt em nữa.”

Giang Từ ngẩng đầu lên, giống như một chú mèo con vừa mới sinh chưa lâu, giơ tay trong không trung chộp lo/ạn mấy cái, cuối cùng túm lấy cổ áo tôi, ngước nhìn tôi.

Ánh mắt cậu hỗn lo/ạn, ý thức cũng không thật sự tỉnh táo.

Nhưng rất lâu sau đó, cậu vẫn dùng giọng nói rất nhỏ, gọi tôi một tiếng:

“Anh ơi.”

……

Tôi đưa Giang Từ về nhà.

Xuất phát từ nhu cầu hoàn thành nhiệm vụ trong thực tế.

Tôi đối xử tốt với cậu đến mức… không phải cha ruột, còn hơn cả cha ruột.

Đến mức những lời lải nhải khi chăm sóc cậu, đôi lúc chính tôi cũng thấy ê cả răng:

“Đừng đứng ngoài cửa, gió đấy đ/ộc lắm, sẽ đ/au đầu đó."

"Trời mưa rồi, buổi tối đừng tự về nhà, đứng đợi anh đến đón."

"Không được vô lễ, dù không có ai cũng phải gọi anh là anh."

"Uống sữa đi, nếu còn không ngủ được thì gọi anh… anh hát cho em nghe.”

……

Ngay cả tôi cũng không ngờ, mình lại có thể dịu dàng với người khác đến vậy.

Ngay cả hệ thống thỉnh thoảng chui ra cũng phải khen tôi một câu là tận chức tận trách.

Mà Giang Từ, quả thực là một đứa trẻ rất ngoan.

Trước mặt tôi, cậu luôn nghe lời và thuận theo.

Hoàn toàn không nhìn ra dù chỉ một chút dấu hiệu…

Rằng sau này cậu sẽ lớn lên thành một phản diện.

Nhiệm vụ công lược tiến triển suôn sẻ hơn tôi tưởng rất nhiều.

Ngày tháng cứ thế bình ổn trôi qua từng chút một.

Mãi cho đến năm Giang Từ mười tám tuổi.

Cha của cậu, đã bước vào tuổi trung niên, đột nhiên bắt đầu nhớ nhung người vợ quá cố của mình.

Hắn gần như phát đi/ên, tìm không biết bao nhiêu kẻ thế thân.

Nhưng người đã ch*t thì chính là đã ch*t.

Dù người khác có giống bà đến đâu… cũng không phải là bà.

Con người ta luôn chỉ biết trân trọng khi đã mất đi.

Vòng vo một hồi lâu, cuối cùng hắn nhớ ra —

Mình vẫn còn một đứa con trai, đã bị chính tay mình vứt bỏ suốt bao nhiêu năm.

Đó là huyết mạch duy nhất mà bà để lại.

Thế là hắn đón Giang Từ về nhà họ Giang.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Cảnh Báo Màu Cam

Chương 10
Tôi đã ngủ với nam phụ phản diện suốt mười năm. Cuối cùng, hắn cũng trở thành người tốt. Còn tôi, công thành thân thoái, ngay trước mặt hắn… tự sát. Mũi dao đ/â/m th/ẳ/ng vào tim. Tôi giơ tay lên, vuốt ve gương mặt tuấn tú của phản diện kia, gần như máy móc đọc lời thoại đã được định sẵn: “Quên tôi đi… Giang Từ, sau này sẽ có người khác yêu em hơn tôi.” Đôi mắt Giang Từ đỏ ngầu. Hắn run rẩy ôm chặt lấy tôi, tuyệt vọng dùng tay bịt lấy vết thương trên ngực tôi. “Anh không thể chết. …Một mình em không sống nổi đâu. Xin anh…” Sau đó, tôi cầm khoản tiền thưởng kếch xù cho nhiệm vụ thành công, trở về thế giới thực. Tôi cứ ngỡ từ đây có thể sống vô ưu vô lo, đạt đến đỉnh cao cuộc đời Ai ngờ ba năm sau, hệ thống đột nhiên gặp trục trặc, lại ném tôi quay trở về trong cuốn sách này. Vì mất đi tôi, hắn cuối cùng vẫn hắc hóa, trở lại thành phản diện. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười nhàn nhạt, chậm rãi, thong thả… đeo xiềng xích lên người tôi. “Bảo bối, cuối cùng chúng ta… lại gặp nhau rồi. Lần này… dù có hóa thành quỷ, em cũng sẽ ở bên anh.”
Boys Love
Đam Mỹ
Xuyên Sách
0