Tôi nhấm nháp một lúc, trong lòng bỗng hiện lên hai chữ lưu luyến.
Thật kỳ lạ, sao lại có cảm giác đó?
Tôi thử ôm cổ hắn, khẽ nói:
“Rất nhanh thôi. Theo tốc độ bây giờ, tháng sau nữa là đủ.”
Hai tháng, đủ để tôi thiết kế xong hiện trường cầu hôn.
Cánh tay vòng sau lưng tôi chậm rãi siết ch/ặt, dọc theo sống lưng, trượt xuống hõm eo.
Hắn khẽ đáp một tiếng trầm thấp.
Tôi bị hắn chạm đến mơ màng, lại ám chỉ lần nữa:
“Hôn miễn phí.”
Lần này hiểu rồi.
Lưu Từ phối hợp, bóp cằm tôi hôn xuống.
Bữa tiệc có uống chút rư/ợu, từ vị chua chát của lý chua đến vị mận đỏ chín mọng, nụ hôn dần trở nên đậm đà, khó rời khó bỏ.
Cho đến khi vang lên tiếng kim loại khẽ kêu từ khóa thắt lưng, Lưu Từ như bừng tỉnh, động tác cứng lại.
Không khí ám muội đột ngột dừng lại, trong khoang xe tối chỉ còn tiếng thở của hai người.
“Xin lỗi, không kiềm lại được.”
Dừng ở chỗ khiến cả hai đều khó chịu, tôi cọ cọ hắn.
“Tiếp đi, tính cho tôi.”
Đã dung túng nhiều như vậy rồi.
Thêm một lần nữa… chắc cũng chẳng sao.
Ý thức rất nhanh chìm vào cảm giác dâng trào.
08
Lại qua thêm một tháng.
Lưu Từ đã quen với cơ chế “thưởng – đ/á/nh giá” giữa chúng tôi.
Thỉnh thoảng tôi quên đưa tiền, hắn còn chủ động nhắc.
Đáng yêu thật.
Cái người mỗi giây thao túng hàng trăm tỷ tài sản, giờ lại so đo từng trăm tệ của tôi.
Ngày nào cũng lén tính lại một lần, như một nghi thức đếm ngược nào đó.
Tôi không nhịn được muốn tua nhanh, xem bộ dạng hắn khi được tôi cầu hôn.
Hắn sẽ khóc chứ?
Tôi chưa từng thấy Lưu Từ rơi nước mắt.
Khi bị d/ao xuyên qua ng/ực, khi nhìn thấy ảnh hiện trường cha mẹ mình ngâm trong mương nước bẩn, hắn cũng không khóc.
Cả người căng như một con diều, chực chờ đ/ứt dây.
Trái tim tôi như bị sợi dây diều kéo khẽ một cái, dâng lên một tia đ/au.
Nhưng khi lắng xuống cảm nhận kỹ, lại giống như chỉ là ảo giác của tôi.
Không sao nắm bắt được.
Họp liền bốn tiếng, vai cổ đ/au nhức đến mức không cử động nổi.
Trợ lý sắp xếp liệu trình trị liệu, làm xong về nhà đã muộn hơn thường ngày rất nhiều.
Lưu Từ mặc đồ ở nhà, tựa trên sofa, chăm chú nhìn máy tính.
Nghe tiếng mở cửa, hắn khép màn hình, đứng dậy.
“Ăn khuya không? Anh hầm canh rồi.”
Ánh đèn ấm áp trong phòng phủ lên gương mặt hắn, ngay cả đường nét sắc bén cũng trở nên dịu lại.
Tôi nhìn đến ngẩn người, q/uỷ thần xui khiến mà hỏi:
“Anh không hỏi tôi vì sao về muộn à?”
Hắn khuấy muỗng canh, nghiêng đầu nhìn tôi.
“Em có nhắn tin cho anh rồi.”
Quả thật có nhắn, nhưng chỉ nói có việc nên trễ một chút, không nói đi làm gì.
Tôi ép xuống cảm giác lạ trong lồng ng/ực, gật đầu.
“Tôi đi tắm trước, nhanh thôi.”
Sợ canh ng/uội, tôi vừa nói vừa cởi cúc áo sơ mi.
Cởi đến nửa chừng, động tác đột ngột khựng lại.
Ông thầy trị liệu kia tay khá nặng, trên vai và hõm cổ lốm đốm vết đỏ, nổi bật trên làn da trắng.
Da đầu tôi tê rần, theo bản năng nhìn sang Lưu Từ.
Hiển nhiên… hắn cũng đã nhìn thấy.
Trên mặt hắn không có biểu cảm gì, chỉ nhìn chằm chằm vào vai tôi, rồi chậm rãi dời ánh mắt lên mặt tôi.
“Cổ không thoải mái, đi bấm huyệt một chút.”
Tôi lắp bắp giải thích.
Khó mà diễn tả.
Khi nhìn thấy phản ứng của hắn, tôi lại có cảm giác thở phào nhẹ nhõm, thậm chí còn mơ hồ nảy sinh một chút mong đợi.
Mong hắn…