Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 864: Sợ nhất không khí đột nhiên yên tĩnh

05/03/2025 17:50

Beta: Gemini

—————————

Lạc Thần là đối với Diệp Oản Oản là tin tưởng vô điều kiện, cô nói cái gì cũng tin, coi như không hợp với lẽ thường cũng lựa chọn tin tưởng cô, nhưng tâm tư của Hàn Thiên Vũ, cô thật không đoán được…

“Bất kể như thế nào thì… ăn cơm quan trọng hơn! Bữa trưa tình yêu của em đâu!”

Bữa trưa tình yêu của Đại M/a Đầu, quả nhiên là rất đặc biệt, Diệp Oản Oản quả thật phải liều m/ạng ăn! Hộp cơm này không cố gắng ăn nhiều một chút thì có lỗi với nỗi kinh sợ hôm nay cô phải chịu!

Khi mở hết ba tầng của hộp đồ ăn, trái tim bị thương nghiêm trọng của Diệp Oản Oản mới khỏi được mấy phần.

Không uổng công cô phải chịu giày vò!

Diệp Oản Oản đang chuyên tâm vùi đầu vào trong thức ăn ngon, ánh mắt liếc qua mới ý thức được Tư Dạ Hàn vẫn nhìn mình, nháy mắt một cái ngẩng đầu lên, “Sao… Làm sao vậy?”

Tư Dạ Hàn nhìn cô một lúc, hỏi: “Có vui không sao?”

Diệp Oản Oản: “Ây… Rất kinh ngạc, rất vui…”

Ah…Có thể không ngạc nhiên, không mừng rỡ sao, cũng sắp chấn kinh nửa cái mạng rồi…

Chẳng qua nếu như trừ bỏ sự việc ngoài ý muốn lúc nãy, ngược lại thật sự rất vui mừng, giống như càng ngày càng giống đang yêu rồi…

Diệp Oản Oản sau khi ăn cơm xong, Tư Dạ Hàn liền đứng dậy rời đi, cô vốn muốn anh ở lâu một chút, bất đắc dĩ tình cảnh mới nãy náo loạn như vậy, nên cũng không dám để anh ở lâu.

Tư Dạ Hàn đẩy cửa rời đi, lúc đi tới cuối hành lang, thấy Hàn Thiên Vũ đứng một mình bên cửa sổ.

Khi thấy Tư Dạ Hàn, đối diện ánh mắt của người đàn ông, cảnh giác đối với nguy hiểm đến từ bản năng, ngay lập tức con ngươi của Hàn Thiên Vũ nhất thời co rút nhanh.

Ánh mắt của Tư Dạ Hàn ngắn ngủi lướt qua ở trên người anh ta, liền cất bước rời đi.

Sau lưng, Hàn Thiên Vũ nhìn bóng lưng đối phương rời đi, thần sắc trấn định trên mặt từ từ biến mất, bàn tay siết chặt…

______

Nhà để xe dưới hầm.

Hứa Dịch chờ lâu đã sớm lo lắng, vừa nhìn thấy ông chủ của mình xuống vội vàng truy hỏi, “Cửu gia, thế nào thế nào? Oản Oản tiểu thư có vui không?”

Tư Dạ Hàn: “Rất vui.”

Hứa Dịch thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt vậy thì tốt, tôi đã nói không có cô gái nào không thích niềm vui bất ngờ mà…”

Tư Dạ Hàn: “Tiền thưởng tháng này của cậu tăng gấp đôi.”

Hứa Dịch nhất thời mừng rỡ: “Cảm ơn Cửu gia!”

Xem ra Oản Oản tiểu thư không phải là vui vẻ bình thường! Quả nhiên sau này anh phải đưa ra cho Cửu gia nhiều chủ ý hơn mới được! Anh phải suy nghĩ thật kỹ…

……………………

“Tùng tùng tùng” tiếng gõ cửa vang lên.

Diệp Oản Oản: “Mời vào!”

Nhìn thấy người tiến vào là Hàn Thiên Vũ, th/ần ki/nh Diệp Oản Oản chợt căng thẳng mấy phần, bất quá trên mặt không lộ ra chút nào, vẻ mặt tự nhiên mở miệng nói: “Thiên Vũ, ngồi đi! Địa điểm quay phim hôm nay tôi đã đi được vài nơi, có hai nơi đã được định, một là thành phố điện ảnh, một nơi nữa là ở quán bar, còn có một chỗ khá là phiền toái, có thể muốn…”

Hàn Tiện Vũ: “Diệp Bạch, cậu thích đàn ông?”

Diệp Oản Oản: “…”

………

…….

Sợ nhất… Không khí đột nhiên yên tĩnh…

Hàn Thiên Vũ trực tiếp như vậy khiến cho vẻ mặt bình tĩnh của Diệp Oản Oản trở nên cứng đờ.

Mặc dù thắc mắc, nhưng Hàn Thiên Vũ lại dùng giọng điệu khẳng định.

Quả nhiên a, mượn cái cớ này, cũng chỉ có thể lừa gạt Lạc Thần thôi.

Lạc Thần là thật sự đơn thuần, còn Hàn Thiên Vũ là giả bộ đơn thuần, bất quá chỉ đang cố ý làm bộ tin tưởng, tránh làm khó cô mà thôi.

Diệp Oản Oản đành theo số phận thở dài, “Cậu đã biết…”

Hơn nữa nhìn bộ dạng của Hàn Thiên Vũ, hẳn không phải là lần đầu hoài nghi…

“Cậu phát hiện lúc nào?” Diệp Oản Oản hỏi.

Lời này của Diệp Oản Oản chẳng khác gì trực tiếp thừa nhận.

Hàn Tiện Vũ nghe vậy, bàn tay không dấu vết xiết ch/ặt.

Phát hiện lúc nào…?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời Chưa Tỏ

Chương 13
Tôi giả trai cong thành thẳng để được bao nuôi, đến tháng thứ ba thì bạch nguyệt quang của Kim Chư về nước. Còn anh ta lại bị điều sang Nam Phi. Trước khi đi, anh ta dặn đi dặn lại tôi: “A Tuần tính cách hướng nội. Nếu em ấy có yêu cầu gì, cậu nhất định phải đáp ứng.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Tuần đầu tiên anh ta rời đi, Văn Tuần dọn vào phòng ngủ của tôi, tôi không dám từ chối. Nửa tháng sau, anh ấy tỏ tình với tôi. Tôi do dự hai giây rồi đồng ý. Về sau, Kim Chư gọi điện hỏi thăm tình hình của bọn tôi. Văn Tuần khẽ vỗ lên eo tôi, giọng điệu mập mờ: “Anh yên tâm, cậu ấy hầu hạ tôi… rất tốt.”
152
6 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng Sinh Trở Lại, Alpha Cũ Và Bé Con Đều Là Của Tôi

8
Năm thứ năm kết hôn với Kỳ Liên Hách, tôi phát hiện một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, anh ôm một Omega, trong lòng người kia còn có một đứa bé, đường nét mày mắt giống anh đến ba phần. Tôi là Beta, xác suất mang thai chỉ có một phần một trăm nghìn. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn với anh, nào ngờ trên đường đi ly hôn lại gặp tai nạn xe. Tôi chết rồi lại sống lại, quay về thời đại học. Lần này, đối mặt với Kỳ Liên Hách, tôi phát huy đến cực hạn sự ngang ngược kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu, khiến anh triệt để trở thành một con chó phía sau tôi. “Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không? Một ngày không nhắc chuyện con cái bên tai tôi là anh chết à?” Khi Kỳ Liên Hách lần thứ N cố ý vô tình nhắc đến trẻ con trước mặt tôi, tôi đá đổ thùng rác, trút hết cơn giận đã kìm nén từ lâu lên người anh. Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, cúi người thu dọn rác, vừa dọn vừa buồn bực xin lỗi. “Xin lỗi, Tiểu Bùi, tôi không biết em bài xích chuyện này đến vậy.” “Mẹ kiếp, trước khi kết hôn tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích trẻ con.” “Anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, tôi có cầu xin anh kết hôn với tôi đâu.”
ABO
Boys Love
14