Chương 4: Bộ mặt thật

​Sau đại hội Bồng Lai, tin tức về việc ki/ếm Xích Tiêu được đúc từ phần sắt vụn thừa đã mọc cánh bay xa, truyền khắp toàn bộ giới tu chân.

​Tôi vốn tưởng Xích Tiêu sẽ biết điều mà yên lặng một thời gian.

​Nhưng tôi đã đ/á/nh giá thấp độ dày da mặt của anh ta.

​Đến ngày thứ ba, anh ta đã chủ động tìm đến tận cửa.

​Còn dắt theo cả Linh Xà.

​Khi đó, tôi đang ngồi trong sân viện của ki/ếm các uống trà... à không, chính x/á/c là uống linh dịch do ki/ếm khí hóa thành. Cái lợi lớn nhất của việc xuyên không thành ki/ếm linh là không cần phải ăn cơm, nhưng khoang miệng lúc nào cũng cần chút hương vị. Linh dịch đi vào cổ họng như dòng nước suối mát lành, mang theo một luồng ý vị thanh khiết, lại có chút sảng khoái đến độ làm người ta mê mẩn.

​Thời điểm Xích Tiêu đẩy cửa bước vào, tôi đang nghiên c/ứu kỹ năng mới vừa mở khóa của hệ thống: "Truy vết linh lực". Màn hình ánh sáng trước mắt hiện lên từng luồng linh lực rõ ràng như sơ đồ tuyến đường tàu điện ngầm.

​"Tố Quang."

​Anh ta đứng ở giữa sân, bộ ki/ếm bào màu đen đã đổi thành màu xanh sẫm, càng tôn lên dáng vẻ g/ầy gò thanh mảnh. Tuy đã dụng công chải chuốt, nhưng sắc mặt lại không được tốt cho lắm, hốc mắt hơi đỏ, bờ môi mỏng mím ch/ặt, giống như đang cực lực kìm nén điều gì.

​Linh Xà đi theo phía sau anh ta, vẫn là bộ dạng yếu ớt không chịu nổi một trận gió như cũ, ánh mắt nhìn tôi ẩn hiện chút địch ý như có như không.

​"Có chuyện gì không?" Tôi đặt chén trà xuống.

​"Tố Quang, ta không biết nàng nghe những lời nói bậy bạ đó từ đâu, nhưng ta và nàng là đạo lữ ba trăm năm, nàng thực sự không mảy may nghĩ đến chút tình nghĩa xưa cũ nào sao?"

​Giọng anh ta rất thấp, mang theo một chút r/un r/ẩy đầy ức chế. Nếu là người không rõ sự tình nghe thấy, tám phần mười sẽ nghĩ đây là một người đàn ông chịu nhiều tổn thương đang nghẹn ngào oán trách người vợ phụ bạc.

​Bản lĩnh này tôi quá quen thuộc rồi.

​Trước tiên là chỉ trích, tiếp theo là tranh thủ sự đồng cảm, cuối cùng lấy "tình nghĩa xưa cũ" làm quân bài để tiến hành tống tiền tình cảm.

​Tôi mỉm cười lắc đầu, bưng chén trà lên nhấp một ngụm: "Xích Tiêu, lời này của ngươi nghe thật nực cười. Cái gì gọi là ta không nghĩ đến tình nghĩa xưa cũ? Là ngươi và Linh Xà dây dưa m/ập mờ trước, sao qua lời ngươi nói lại biến thành lỗi của ta rồi?"

​"Ta và Linh Xà m/ập mờ từ bao giờ?" Anh ta cuống lên, tông giọng bất giác cao hơn, "Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, ta và nàng ấy chỉ là mối qu/an h/ệ đạo nghĩa!"

​"Ồ, đạo nghĩa."

​Tôi đặt chén trà xuống, đứng dậy, thong thả đi đến trước mặt Linh Xà.

​Cô ta theo bản năng lùi lại nửa bước, hốc mắt hơi đỏ lên: "Tố Quang tỷ tỷ, tỷ hiểu lầm rồi, muội và Xích Tiêu đại ca thực sự không có gì cả... Tỷ nói muội như vậy muội cũng nhận, chỉ cầu tỷ đừng vì chuyện này mà gi/ận lây sang Xích Tiêu đại ca..."

​Giọng điệu mềm mỏng yếu ớt, nước mắt chực trào nơi khoé mắt nhưng lại khéo léo giữ không rơi xuống.

​Diễn xuất quá xuất sắc.

​"Muội muội đừng vội," Tôi cười cười vỗ vỗ vai cô ta, "Ta đâu có ý gi/ận lây sang ai, ta chỉ là hiếu kỳ một chút thôi..."

​Tôi chuyển biến ngữ điệu, đầu ngón tay bỗng nhiên lóe lên một đạo ngân quang sắc lạnh.

​"Mấy luồng linh lực d/ao động trên người muội, tại sao lại cùng ng/uồn gốc với Xích Tiêu?"

​Gương mặt dịu dàng của Linh Xà lập tức cứng đờ.

​"Truy vết linh lực."

​Tôi khẽ niệm tên kỹ năng mới, luồng ngân quang nơi đầu ngón tay hóa thành một đạo quang thúc chiếu rọi lên người Linh Xà. Nơi ánh sáng đi qua, linh lực lưu chuyển trong cơ thể cô ta như một bức tranh cuộn rõ nét triển khai trước mắt tôi.

​Linh lực của Xích Tiêu có ba luồng. Trong đó có một luồng đặc biệt nồng đậm, giống như được cố ý truyền sang cho cô ta. Xét về thời gian, chính là vào tối hôm qua.

​Mà điều tuyệt diệu hơn chính là...

​"Luồng linh lực này..." Tôi híp mắt lại, "Là từ trên người ta chuyển sang cho Xích Tiêu, anh ta lại quay tay đem tặng cho muội sao?"

​Sắc mặt Linh Xà rốt cuộc hoàn toàn biến đổi.

​"Tố Quang tỷ tỷ, muội không phải..."

​"Không phải cái gì?" Tôi thu tay lại, ngữ khí lạnh thấu xươ/ng, "Không phải cố ý quyến rũ anh ta? Không phải cố ý mượn linh lực của anh ta để tu luyện? Hay là không phải cố ý diễn kịch trước mặt ta?"

​Linh Xà mím môi r/un r/ẩy, nước mắt rốt cuộc cũng rơi xuống.

​"Cô ta khóc rồi kìa," Tôi quay sang nhìn Xích Tiêu, "Ngươi không định tiến lên dỗ dành sao?"

​Xích Tiêu đứng trơ ra đó, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Anh ta muốn mở miệng nói gì đó, nhưng tất cả chữ nghĩa đều nghẹn lại nơi đầu lưỡi, rồi lại phải nuốt ngược vào trong.

​Bởi vì sự thật rành rành trước mắt.

​Linh lực tôi ban cho anh ta, anh ta lại đem đi cung phụng cho người đàn bà khác.

​"Còn nữa," Tôi tiếp tục nói, "Ngươi có biết tại sao thân ki/ếm của ngươi dạo gần đây ngày càng bất ổn không?"

​Anh ta ngẩn ra.

​"Bởi vì ngươi đem ít nhất ba phần bản mệnh linh lực của mình truyền cho Linh Xà." Tôi thản nhiên nói, "Thân ki/ếm của ngươi vốn được đúc từ sắt vụn thừa, linh lực bản thân đã không đủ vững chắc, vậy mà ngươi còn dám đem cho người khác. Cứ tiếp tục như vậy, độ ổn định của thân ki/ếm sẽ không ngừng giảm xuống, nghiêm trọng hơn có thể sẽ mất đi hình người, biến trở lại thành một thanh ki/ếm tầm thường."

​"Tuy nhiên," Tôi khẽ cười, "Ta đoán là ngươi sẽ không tin đâu. Dẫu sao trong mắt ngươi, ta nói gì thì cũng chỉ là đang gh/en t/uông mà thôi."

​Bờ môi Xích Tiêu mấp máy.

​"Tố Quang..."

​"Đừng gọi tên ta," Tôi quay người lại, đi về phía sau bàn trà rồi ngồi xuống, "Ta và ngươi hiện tại đã không còn bất kỳ qu/an h/ệ nào nữa. Những gì Linh Xà cô nương có thể trao cho ngươi thì ta không thể, mà những gì ta có thể cho ngươi thì cô ta cũng không xứng có được."

​Tôi bưng chén trà lên, làm một thủ thế tiễn khách với anh ta.

​"Cửa ki/ếm các ở hướng đó, không tiễn."

​Trong sân viện rơi vào khoảng lặng im vài giây.

​Sau đó tiếng bước chân vang lên, hướng về phía cửa viện mà đi.

​Tôi cúi đầu uống một hớp trà. Linh dịch thanh khiết, vào họng mang theo chút lành lạnh.

​Ngay khi tôi ngỡ rằng bọn họ chuẩn bị rời đi, Linh Xà đột nhiên dừng bước, quay đầu lại nhìn tôi một cái.

​Ánh mắt ấy đã l/ột bỏ lớp vỏ bọc yếu đuối, lộ ra một tia nhìn thấu xươ/ng đầy lạnh lẽo và oán h/ận. Giống như đang muốn nói: Ván này cô thắng, nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu.

​Thú vị đấy.

​Tôi nâng chén trà về phía cô ta, khẽ gật đầu đáp lễ.

​Cô ta thu hồi ánh mắt, cùng Xích Tiêu bước ra khỏi ki/ếm các.

​Cánh cửa lớn đóng lại, viện tử khôi phục vẻ yên tĩnh vốn có.

​Tôi tựa lưng vào ghế, thở hắt ra một hơi dài.

​"Hệ thống, đoạn cốt truyện này có tiến triển gì không?"

​[Kiểm tra thấy ký chủ thành công vạch trần việc Xích Tiêu và Linh Xà lén lút truyền nhận linh lực, tiếp tục làm suy giảm uy tín của Xích Tiêu trong giới tu chân. Tiến độ nhiệm vụ chính tuyến: 30/100. Mở khóa thành tựu mới: Phản PUA (nghĩa gốc: Pick-up Artist, chia sẻ các bí quyết về ngôn ngữ cơ thể, cách bắt chuyện để làm quen với người khác giới. Nghĩa phổ biến: thao túng tâm lý trong các mối qu/an h/ệ) thức thứ nhất - Trực diện sự thật.]

​[Gợi ý ấm áp: Biểu hiện phản PUA của ký chủ được đ/á/nh giá là ở cấp độ sách giáo khoa, kiến nghị tiếp tục phát huy.]

​Tôi bật cười một tiếng.

​Cấp độ sách giáo khoa sao?

​Đương nhiên rồi.

​Đây chính là bài học kinh nghiệm được đúc kết từ m.á.u và nước mắt của hàng vạn phụ nữ trong xã hội hiện đại mà.

​Tôi chẳng qua chỉ thay bọn họ thu lại chút tiền lãi mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 Thay Đồ Chương 11
3 3 tháng còn lại Chương 15
6 Thuần phục Chương 13
7 Ngực to thì sao? Chương 11
12 Nguyện Nguyện Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thợ đúc kiếm luôn muốn xếp tôi chung hàng với mớ sắt vụn

Chương 10
​Tôi là linh hồn của một thanh thần kiếm. Trong mắt người ngoài, tôi và Xích Tiêu là một cặp song kiếm hoàn hảo do trời đất tạo nên. ​Nhưng chỉ mình tôi biết, hắn chẳng qua là món hàng lỗi được rèn ra từ đống sắt vụn thừa lại sau khi đúc tôi. ​Trước khi tôi xuyên không đến đây, chủ nhân cũ của thân xác này đã phải nhẫn nhịn hắn suốt ba trăm năm. ​Còn sau khi tôi xuyên không đến... ​"Tố Quang, cô là kiếm nữ, bổn phận của cô là phải phò tá kiếm nam." ​Tôi bật cười: "Phò tá? Rốt cuộc tôi là nguyên liệu chính hay anh là nguyên liệu chính?" ​Sắc mặt hắn tối sầm lại: "Cô... Sao cô lại trở nên như thế này?" ​Tôi nhẹ nhàng lau đi lớp bụi mờ bám trên thân kiếm, bình thản đáp: "Chẳng có gì thay đổi cả. Chỉ là cuối cùng tôi cũng nhận ra, một cục sắt vụn thì không xứng được đặt ngang hàng với tôi."
Cổ trang
Hệ Thống
Huyền Huyễn
0