「Đại sư huynh?」

Tôi lại gọi thêm một tiếng, giọng run run.

Một giọt m/áu từ đầu ki/ếm của Uất Chiếu Nghi trượt xuống, rơi vào đám cỏ sâu.

Chưa bao giờ tôi thấy Uất Chiếu Nghi thê thảm đến thế.

Áo trắng dính đầy m/áu, người đầy thương tích lớn nhỏ.

Vết sâu nhất ở trên vai, th!t da lộn ra, thoáng thấy cả xươ/ng trắng bên trong.

Nhìn vào đôi mắt hắn, đừng bảo là bị yêu thú mê hoặc thần trí nhá.

Lòng tôi chùng xuống, tính toán nếu đá/nh với Uất Chiếu Nghi trọng thương thần trí bất tỉnh, phần thắng của tôi được mấy phần?

Chắc là ba bảy.

Hắn ba chiêu, tôi đến ngày cúng thất.

Tôi lặng lẽ lùi một bước, cổ tay xoay lại, giấu tấm bảo mệnh phù sau lưng.

Không ngờ vừa lùi, Uất Chiếu Nghi lại cử động.

Hắn tiến lên một bước.

「Uất Chiếu Nghi, huynh...」

Tim tôi đ/ập như trống đá/nh, hoảng lo/ạn gọi thẳng tên hắn.

Uất Chiếu Nghi từng bước tiến tới, tôi từng bước lùi.

Đến khi không còn đường lui, sau lưng chính là huyễn cảnh Thiên Minh Sơn.

Uất Chiếu Nghi từ huyễn cảnh gi*t ra còn mất một lớp da, huống chi là con gà mờ như tôi.

Tuyệt đối không được vào huyễn cảnh!

Uất Chiếu Nghi vẫn tiến tới.

Chân tôi mềm nhũn,

「Đại sư huynh, huynh... huynh đừng đi tới nữa, đệ biết lỗi rồi được chưa?」

「Đệ không biết viên linh đan kia có thể c/ứu bằng hữu của huynh, lúc đó chắc đệ bị q/uỷ nhập tâm đi/ên rồi, nhất định phải cư/ớp viên linh đan trong tay huynh, sau này đệ cũng chuộc lỗi, bằng hữu huynh sống sót rồi, đúng không?」

「Còn nữa, tiểu viện của huynh đệ cũng không cố ý phá hỏng, đệ... đệ chưa từng dọn dẹp nhà cửa cho ai, nhất thời không kiềm chế được...」

「Làm ướt giường huynh, cư/ớp túi gấm sư tôn ban cho huynh, những việc x/ấu này đệ đều nhận. Đại sư huynh, huynh xem những năm này đệ ngoan ngoãn chạy trước chạy sau cho huynh, tha cho đệ đi?」

Tôi bật ra hết tội lỗi từng làm với Uất Chiếu Nghi.

Nhưng dù tôi van xin thế nào, mặt Uất Chiếu Nghi vẫn không đổi sắc.

Hắn lại tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn ba thước.

【Không đúng! Tình tiết này không phải lần đầu gặp mặt giữa đại sư huynh và chủ thụ sao?】

Những dòng bình luận im lặng bấy lâu bỗng cuồn cuộn hiện lên.

【Đại sư huynh trúng đ/ộc tình của yêu thú, thần trí hỗn lo/ạn, chỉ có làm chuyện ấy mới tỉnh lại được, chủ thụ tình cờ đi ngang Thiên Minh Sơn, cùng đại sư huynh một độ xuân phong.】

【Gọi chủ thụ! Tình tiết bây giờ sai rồi! Sao người xuất hiện ở đây lại là nam phụ pháo hôi chứ?】

【C/ứu mạng, đại sư huynh sắp không còn trong trắng rồi, không lẽ lại để nam phụ pháo hôi toại nguyện? Tôi sớm thấy ánh mắt nam phụ nhìn đại sư huynh không ổn rồi.】

Tôi mới là người nên hét c/ứu mạng!

Tưởng rằng bình luận sẽ như lần trước, cho tôi manh mối sống sót.

Không ngờ tất cả lo/ạn cả lên.

Kẻ ch/ửi tôi, người tìm chủ thụ, lại có kẻ phát ra tiếng cười quái dị "Khẹc khẹc khẹc".

Lòng tôi như tro tàn.

Trước mắt, Uất Chiếu Nghi đã đứng sát trước mặt.

Tôi thậm chí ngửi thấy mùi m/áu tanh nồng trên người hắn, mặt tái mét.

Tôi r/un r/ẩy nhắm mắt,

「Đại sư huynh... đệ sợ.」

Một tiếng "cạch" vang lên, bội ki/ếm của Uất Chiếu Nghi rơi xuống đất.

Thân hình hắn nghiêng đi, ngã vật xuống.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
7 Tóc Xác Chương 12
9 Sen Vàng Song Sinh Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

Thẩm Tổng, Phu Nhân Sắp Tái Hôn

4
"Chúng ta ly hôn đi!" Tô Vận yêu Thẩm Dạ Thần ba năm, cho đến khi tiểu tam tuyên bố có thai, cô mới biết cuộc hôn nhân này hoàn toàn là một trò đùa! Chán nản, cô trực tiếp nộp đơn ly hôn. Để tìm lại chính mình, cô lại bước vào lĩnh vực y tế, với y thuật siêu phàm, cô đã trở thành một nhân vật nổi tiếng trong lĩnh vực y học cổ truyền Trung Quốc, thậm chí còn trở thành một cặp với người đàn ông khác! Nhưng Thẩm Dạ Thần đen mặt chặn Tô Vận trên xe: “Tô Vận, em đang cắm sừng tôi à?” Tô Vận nghịch nghịch cây ngân châm trong tay, chế nhạo: “Thẩm tiên sinh, nếu như anh tuổi già si ngốc không nhớ chuyện gì thì tôi ngược lại có thể giúp đỡ anh đấy!" Thẩm Dạ Thần dần dần hóa thân thành nô lệ, cưỡng ép và dụ dỗ chỉ vì một câu nói: "Bà xã, anh sai rồi, anh trao trái tim cho em, về nhà đi!"
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
0