Tôi lên tiếng cãi, rồi nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Chẳng phải anh đã biết rồi sao, trước đó còn gọi tôi là hồ ly tinh mà.”
Tạ Tự như bị chọc tức đến bật cười, trong mắt đầy không thể tin nổi.
“Trước đó chẳng lẽ là giả à?”
“Nhưng anh cũng sờ rồi mà.”
Thấy Tạ Tự như gặp m/a, tôi càng khó hiểu.
Tạ Tự chưa từng thấy hồ ly sao?
“Chẳng lẽ lời đồn động vật ở núi Hoài Nam có thể biến thành người là thật?”
Tạ Tự dừng lại một chút, như đang cân nhắc độ thật giả.
Không khí ngưng lại một lúc, sắc mặt anh ta từ xanh sang đen rồi lại trở về bình thường.
Tạ Tự áp sát, nghiến răng nói.
“Mặc kệ cậu có phải người hay không, dù sao cũng phải sống tử tế với tôi.”
Câu này nghe hơi kỳ, tôi ngơ ngác hỏi lại.
“Chẳng phải tôi vẫn luôn sống với anh sao?”
Tôi kiễng chân muốn nhìn ngang tầm mắt anh ta.
Nhưng Tạ Tự cao hơn tôi nửa cái đầu, kiễng vẫn không tới.
Tạ Tự nhíu mày, đưa tay bóp cằm tôi lại hỏi.
“Cậu thấy chúng ta là qu/an h/ệ gì?”
Tôi nghiêng đầu, không cần nghĩ nhiều.
“Bạn bè chứ.”
Mặt Tạ Tự lập tức tối sầm, âm cuối hơi nhấn lên.
“Nói lại lần nữa.”
Tôi nuốt nước bọt, nghĩ Tạ Tự đối xử với tôi cũng rất tốt.
Vì vậy tôi lại cẩn thận nói.
“Bạn rất tốt!”
Tôi còn chưa dứt lời, Tạ Tự đã lạnh mặt nắm cái đuôi tôi.
Đuôi hơi nhạy, tôi theo bản năng co lại một cái.
“Phủ Lê, cậu giỏi lắm.”
Tạ Tự ngẩng mắt lên, trông như tức đến phát đi/ên.
“Tạ Tự, anh sao vậy?”
Tôi đang nghĩ mình nói sai chỗ nào mà anh ta gi/ận dữ như vậy.
Giây sau, Tạ Tự mặt lạnh, vô tình gỡ đuôi tôi ra.
“Tự nghĩ đi.”
Rồi anh ta xoay người bỏ đi không quay đầu, chỉ để lại một bóng lưng lạnh lùng tuyệt tình.
Tôi đứng ngơ tại chỗ gãi đầu không hiểu.
Sao vậy?
Tạ Tự bị làm sao?
Tôi quen Tạ Tự gần một năm rồi mà chưa thấy anh ta gi/ận bao giờ.
Nhìn bóng lưng Tạ Tự, tôi lặng lẽ thu đuôi lại.
Tôi tuy không rành đường, nhưng khứu giác rất nhạy.
Hôm nay Tạ Tự xịt nước hoa thơm, tôi chỉ cần đi theo mùi là được.
Chưa đi bao xa đã thấy Hạ Tuy nhìn quen quen.
Anh ta tựa nửa người vào tường, dáng vẻ lêu lổng.
“Tạ Tự vừa dặn tôi đi tìm cậu, không ngờ cậu tự ra được.”
“Tạ Tự đi rồi à?”
Tôi ngửi mùi Tạ Tự, hình như đúng là nhạt dần rồi.
“Ừ, nhưng cậu ấy bảo tôi phải đảm bảo cậu về ký túc xá an toàn.”
Hạ Tuy đ/á/nh giá tôi từ trên xuống dưới, còn cố ý liếc ra sau lưng tôi một cái.
Giọng anh ta đầy tò mò.
“Tạ Tự kiêu ngạo vậy, yêu đương với cậu ấy có mệt không?”
Trên đầu tôi hiện một dấu hỏi, mặt đầy khó hiểu.
“Yêu đương gì chứ, bọn tôi là bạn mà.”
Hạ Tuy nhướng mày, giọng trêu chọc.
“Không phải cậu, vậy mỗi ngày cậu ấy bóc nho cho ai ăn?”
Tôi chớp mắt, nhớ lại mấy chùm nho không vỏ mình từng ăn.
Nho đó là Tạ Tự tự bóc, không phải anh ta m/ua sẵn sao?
Trên mặt Hạ Tuy hiện vẻ “hiểu rồi”, anh ta nhún vai buông thả.
“Thôi, chuyện của hai người.”
Đúng lúc bên cạnh có một quản gia chạy tới, cung kính gọi một tiếng “Hạ thiếu”.
“Ông sắp xếp đi, đưa cậu ấy về đại học A.”
Quản gia gật đầu, rồi nhìn sang tôi, làm động tác mời.
“Mời anh đi hướng này.”
Mấy lời của Hạ Tuy làm tôi nghe m/ù mờ, nhưng đúng là nên về rồi.
“Được, làm phiền.”
Tôi đi rồi, dĩ nhiên không nghe thấy tiếng cười đầy ý vị của Hạ Tuy.
“Tạ đại thiếu gia thuận buồm xuôi gió, cuối cùng cũng ngã ở đây rồi.”
6
Tài xế lái rất nhanh, hai mươi phút đã về tới trường.
Lúc này trời đã tối mờ, ngoài đường đen thui.
Tạm biệt tài xế xong tôi bước vào cổng trường, thuận tiện nghĩ xem rốt cuộc Tạ Tự bị sao.
Hôm nay anh ta thật sự rất kỳ lạ.
Mải nghĩ quá, đến rung động nhẹ của điện thoại tôi cũng bỏ qua.
Sắp tới dưới tòa ký túc xá thì một bóng người nhẹ bẫng bỗng lao vào lòng tôi.
“A Lê!”
Tôi loạng choạng suýt ngã.
Người có thể thân với tôi như vậy, lại còn nhẹ như bông chỉ có một.
Lâm Linh, một con chim sơn ca đuôi dài phương Bắc xinh đẹp.
Lâm Linh là bạn tôi, kiểu quen nhau từ lúc tôi là cáo con còn cậu ấy là chim con.
Thấy Lâm Linh phấn khích, tôi không nhịn được hỏi.
“Sao cậu biết tôi ở đây?”
Lâm Linh tinh nghịch chớp mắt, ho khẽ rồi nói.
“Nãy tôi bay trên trời đi lấy quà bạn gái tặng, tiện nhìn thấy cậu.”
Lâm Linh xuống núi chưa được mấy năm đã yêu qua mạng một cô gái.
Giờ hai người quấn quýt ngọt ngào.
“Được đấy.”
Tôi bị dáng vẻ của Lâm Linh chọc cười, cậu ấy kích động như bay vòng vòng trên không trung nửa ngày.
“Hai người tính gặp mặt chưa?”
Tôi khá tò mò tình trạng của họ, yêu qua mạng mãi cũng không phải kế lâu dài.
“Haiz.”
Tôi còn chưa hỏi xong, Lâm Linh đã khoác tay tôi, mặt đầy tiếc nuối.
“Cô ấy muốn gặp muộn hơn.”
Tất nhiên phải tôn trọng ý kiến con gái, tôi bảo Lâm Linh đừng nóng vội.
“Chuyện tốt phải chờ mà.”
Tôi vỗ vai cậu ấy an ủi, Lâm Linh lẩm bẩm “Cũng đúng”.
Chúng tôi vừa trò chuyện vừa đi vòng trước ký túc xá hai vòng.
Đến vòng thứ ba, Lâm Linh dừng chân, bỗng nghiêm túc hỏi tôi.
“A Lê, cậu có thấy sau lưng lạnh gáy không?”
Tôi “hả” một tiếng, theo ánh mắt Lâm Linh nhìn ra sau.
Bên trái cùng của tòa ký túc, ánh đèn mờ mịt không soi rõ.
Nhưng vẫn lờ mờ thấy nửa khuôn mặt hiện ra rợn người.
Đôi mắt sẫm hòa vào màn đêm, khuy măng sét trên tay áo vest đen phản chiếu ánh bạc lạnh lẽo.
Tôi nuốt nước bọt, nếu không nhìn nhầm thì…
Người trông như m/a kia là Tạ Tự đúng không?
Lâm Linh nhát gan, theo bản năng né ra sau lưng tôi.
“A Lê, cậu quen người đó không?”
Tôi gật gật.
Tạ Tự nhận ra tôi nhìn, chậm rãi bước ra khỏi góc khuất.
Khuôn mặt tinh xảo cao quý hoàn chỉnh hiện dưới ánh trăng.
“Tạ…”