Sói Đói Giả Bà

Chương 2

23/07/2026 20:20

02

Mùa hè năm 2023.

Nhà tôi mở một tiệm đồ cổ, việc buôn b/án không quá khấm khá. Ở nhà mãi cũng chán nên tôi quyết định đi du lịch cho khuây khỏa.

Tôi tùy tiện lên một chuyến tàu cũ màu xanh lá, trải qua ba ngày hai đêm mới tới chân một ngọn núi ở Đại Hưng An Lĩnh.

Nghe nói trong những dãy núi sâu ở Đông Bắc có vô số chuyện kỳ quái ly kỳ. Nào là người rừng, sơn tiêu, đủ loại chuyện không kể xiết.

Tôi vốn tò mò, lại thêm thời tiết ở nhà nóng như lò hấp nên tiện thể đến đây tránh nóng luôn.

Khi đi tới cửa núi, tôi tình cờ nhìn thấy cạnh mấy bó thân ngô có một cái giếng cũ.

Bên ngoài giếng khắc tượng bạch hổ trấn giữ, chỉ tiếc bức tượng đã vỡ nát tan tành.

Dưới đáy giếng chỉ còn lớp nước mưa đen sì tích tụ nhiều năm, phía trên còn nổi lềnh bềnh thứ gì đó không rõ là gì. Trong khe nứt trên thành giếng mọc đầy cỏ dại.

Từ nhỏ tôi đã tiếp xúc với nhiều chuyện kỳ dị nên chỉ liếc mắt đã nhận ra đây là một trận pháp. Chỉ là trận đã bị phá, thứ bị trấn áp bên trong cũng đã chạy thoát.

Tôi tiện tay giữ lại một người vừa xuống núi rồi tò mò hỏi gần đây có xảy ra vụ án kỳ quái nào không.

Người nông dân ấy tỏ vẻ khó hiểu, lại thấy tôi chỉ đeo một chiếc ba lô nên tốt bụng khuyên nhủ: “Cô gái à, trong núi tà lắm. Nếu nói án mạng thì một tháng trước vừa xảy ra một vụ đó, nguy hiểm lắm, mau bắt xe quay về thị trấn đi.”

Ông ấy cứ ngăn cản khiến tôi không lên núi được, đành quay lại ngã rẽ chờ xe. Thế nhưng đợi mãi tới tận hoàng hôn vẫn chẳng thấy chiếc nào đi qua.

Một bà lão đeo giỏ tre đi ngang qua tôi, nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi tiến lại bắt chuyện: “Con là con bé nhà lão Lưu à?”

Tôi lắc đầu phủ nhận. Bà nhìn theo ánh mắt tôi về phía đầu thôn rồi hiểu ra tôi đang đợi xe, liền mỉm cười nói: “Mấy hôm nay chuyến xe đó không chạy đâu. Trời sắp tối rồi, con có chỗ nào để đi chưa?”

Sau khi biết tôi là người ngoài tới, bà nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay tôi: “Con gái à, dạo này ban đêm không yên ổn đâu. Thị trấn thì xa, nhà bà chỉ có mình bà với đứa cháu ngoại thôi. Tối nay cháu qua nhà bà ngủ tạm một đêm đi, sáng mai nếu xe chạy lại thì hẵng đi.”

Đó là một căn nhà nhỏ có sân riêng. Ngôi nhà đất trông cũ kỹ như sắp đổ, nhưng giàn dưa leo và mấy cây cà chua trong vườn rau lại xanh tốt vô cùng. Dưới mái hiên còn có mấy tổ chim. Bên trong nhà cũng được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng.

Bà họ Vương, sống cùng cô cháu gái tên Tú Quyên.

Cha mẹ Tú Quyên quanh năm làm việc ở Thâm Quyến, bình thường chỉ dựa vào số tiền họ gửi về nửa năm một lần và việc b/án đặc sản núi rừng để sinh sống.

Màn đêm đẹp như tấm nhung đen rắc đầy bụi sao. Cửa sổ nhà đất là kiểu cửa gỗ cũ mở lên xuống, chống bằng một thanh gỗ. Lớp màn mỏng ngăn muỗi bên ngoài, gió mát thổi vào khiến người ta dễ chịu vô cùng.

Bà Vương lấy trong tủ giường ra một bộ chăn đệm mới tự tay may, Tú Quyên nhanh nhẹn trải giường giúp tôi. Dù nhỏ hơn tôi vài tuổi nhưng cô bé lại hoạt bát và rất thân thiện.

Cô bé cứ ngọt ngào gọi tôi là chị, còn nhất quyết muốn tôi ngủ cạnh mình.

Bà Vương trước tiên hỏi tôi có đói không, sau đó lại hỏi một cô gái trẻ như tôi tới cái thôn nghèo sâu trong núi này làm gì.

Tôi liền kể cho bà nghe chuyện cái giếng ban ngày cùng những điều khiến mình tò mò.

Bà Vương nói: “Đúng là có án mạng thật. Nhà lão Lý đáng thương lắm, hai vợ chồng đều bị sói ăn mất.”

Tôi xoay người nằm sấp trên giường sưởi, cảm nhận làn gió thổi qua tấm lưng ẩm nóng rồi hỏi: “Sói sao? Bây giờ vẫn còn chuyện sói hại người à?”

Theo lý mà nói, thời đại này sói sẽ không xuống núi nữa. Một khi xuống núi sẽ nhanh chóng bị bắt vào khu bảo tồn động vật.

“Ôi chao, con không biết đâu. Đó không phải loại sói bình thường đâu, sói trong núi sâu thông minh lắm!”

Bà Vương nói rằng động vật trong núi sâu đều biết tu luyện, sói cũng vậy.

Sói trong núi khác với sói bình thường đi bằng bốn chân săn mồi. Chúng có thể đứng thẳng đi lại, dưới chân có đệm th!t nên bước đi hoàn toàn không phát ra tiếng động.

Chúng chuyên đi theo sau những người đi một mình. Khi tới gần sẽ vỗ lên vai người đó. Chỉ cần người kia tò mò quay đầu lại, chúng sẽ cắn đ/ứt cổ họng ngay lập tức.

Đối với những người cao lớn, chúng còn cố tình chui qua háng người ta rồi chạy vụt qua thật nhanh. Người mất thăng bằng sẽ bị vấp ngã, mà chỉ cần ngã xuống là chúng sẽ dễ dàng cắn cổ hơn.

Mà khi sói thông minh tới một mức độ nhất định, chúng sẽ biết nói tiếng người, biết giả dạng thành người.

Ở Đông Bắc, nhà nào cũng truyền tai nhau câu chuyện về Bà Sói.

Trong lòng tôi dần có vài suy đoán nên hỏi: “Vậy vụ án mạng kia cũng là do Bà Sói làm sao?”

Bà Vương lắc đầu, vẻ mặt lộ rõ sự do dự như không biết có nên kể tiếp hay không.

Ngược lại, Tú Quyên vô cùng phấn khích, chẳng hề sợ hãi. Hai bím tóc lỏng lẻo buông trước ngựk, giọng nói non nớt mềm mại: “Bà ơi, kể đi mà.”

Bà Vương giả vờ nghiêm mặt: “Nếu bà kể thì tối nay đừng có gặp á/c mộng đấy nhé.”

Tú Quyên liên tục gật đầu: “Con đảm bảo không đâu!”

Thế là bà Vương bắt đầu kể lại chuyện xảy ra vài tháng trước. Chuyện này được người trong thôn truyền miệng qua từng người, thật giả thế nào cũng khó mà x/ác minh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Núi con gái

Chương 19
Đêm Giao thừa, ông nội trọng nam khinh nữ đã bỏ mặc một mình tôi trên núi. Ông lạnh lùng nói: "Con ngốc, bao giờ mặt trời mọc đằng tây thì hẵng về nhà." Ở trên núi chán quá, tôi bắt chước trong phim, bày trò gọi Bút Tiên. "Bút Tiên, Bút Tiên, nếu ngài đã đến thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Cây bút chì trong tay tôi tự động di chuyển trên tờ giấy trắng. Nó vẽ một vòng tròn. Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, chuyện gì ngài cũng biết phải không? Nếu đúng thì xin hãy vẽ một vòng tròn." Lại thêm một vòng tròn nữa. Tôi chống cằm, cười hì hì: "Bút Tiên, đoán xem thứ gì càng rửa càng bẩn?" Đầu bút khựng lại một lúc. Sau đó từ từ vẽ ra... một dấu chấm hỏi. Tôi cười khoái chí: "Hì hì, là nước!" Cây bút: ... Tôi lại hỏi: "Bút Tiên, loại trứng nào không ăn được?" Cây bút run lên bần bật, tưởng chừng sắp bị bẻ gãy, rồi lại vẽ thêm một dấu chấm hỏi. Tôi cười ha hả: "Là trứng vịt lộn số không! Ha ha ha!" Đúng lúc ấy. Một cơn cuồng phong bất chợt nổi lên. Một nữ quỷ mặc áo đỏ hiện ra trước mặt tôi. Khóe môi nàng cong lên thành một nụ cười quái dị, da cười mà thịt chẳng cười. Cô ấy nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: "Nào, để chị đưa em về nhà." Rồi cô ấy ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía ngôi làng dưới chân núi. Giọng nói âm u như vọng lên từ địa ngục: "Để ta xem... là kẻ khốn kiếp nào đã đưa em đến đây hành hạ ta." "Nếu không khiến hắn đoạn tử tuyệt tôn... ta thề không làm quỷ!"
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
0
MẸ NẤM Chương 11