Bạch Đầu Giai Lão

Chương 11

14/05/2024 14:02

11

Mấy hôm sau, Lục Miện trở nên thật thà hơn nhiều.

Bất kể là làm cỏ hay là nhổ đậu, mặc dù vẫn cứ hay đục nước b/éo cò, nhưng lại không trốn việc nữa.

Ngày thứ sáu, ekip chương trình sắp xếp cho mấy người chúng tôi ra sau núi để hái nấm rừng.

Việc này mà tụ tập lại một chỗ thì không tiện, nên đạo diễn không yêu cầu chúng tôi phải lập nhóm, coi như là nhiệm vụ cá nhân.

Hôm đó trời nắng chói chang, Giang Tâm Nhu trang bị kín người, toàn thân trên dưới đều bọc kĩ, chỉ còn chừa lại mỗi đôi mắt.

Cô ta đứng trước mắt tôi, đ/è thấp giọng nói: “Thời Vãn, lần này tôi có tự tin sẽ thắng cô.”

Tôi giơ ngón tay cái: “Có dũng khí, đáng khen đấy.”

“Hừ, cô cứ đợi đấy cho tôi.” - Giang Tâm Nhu nói xong thì quay đầu đi mất.

Trên đường, Thẩm Chước không biết nghĩ đến cái gì, lặng lẽ nhắc nhở tôi.

“Em đi một mình thì nhớ chú ý, đừng có cách máy quay xa quá nhé.”

Ý của Thẩm Chước tôi hiểu.

Lúc mới đến Lục Miện nói muốn xử ch*t tôi, hắn không thể nào chỉ vì nhịn đói có một bữa mà bỏ cuộc được.

Đường lên núi khá là khó đi, camera man đi cùng tôi là một anh chàng to x/á/c, sau khi đi một đoạn thì bắt đầu thở hồng hộc.

Càng đi cây cối lại càng rậm rạp, có vài nơi còn mây m/ù dày đặc từ từ tụ lại với nhau.

Hái nấm dựa nhiều vào may mắn, nếu gặp may thì có thể hái đầy cả túi quay về, còn ngược lại thì cũng chỉ có thể coi như công cốc một chuyến.

Tôi lật tìm dưới gốc cây theo kinh nghiệm trước đây.

Chắc là do tôi chuyên tâm chăm chú quá, đợi hái được một đống xong mới phát hiện anh camera mất tăm mất tích đâu rồi.

Tôi nhớ rõ ràng là anh ấy đi phía sau tôi mà nhỉ.

Tôi lập tức cảnh giác nhìn bốn xung quanh, vẫn may ngoài việc thỉnh thoảng có tiếng chim kêu ra thì không phát hiện điều bất thường nào khác.

Vì đảm bảo an toàn, tôi định sẽ quay về.

Ai dè vừa bước mấy bước, đã nghe thấy tiếng kêu c/ứu.

Hình như là Giang Tâm Nhu.

Do dự một lát, tôi vẫn lần theo tiếng cô ta.

“C/ứu với, ai c/ứu tôi với.”

“Đau quá, tôi không đi nổi nữa rồi.”

Sau khi xuyên qua một lùm cây, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy Giang Tâm Nhu cách đó không xa.

Nhưng tôi không trực tiếp tiến lên, mà đứng tại chỗ hỏi cô ta: “Cô làm sao thế?”

Giang Tâm Nhu quay đầu, như nhìn thấy cọng cỏ c/ứu mạng, lập tức kích động nói: “Thời Vãn, mau c/ứu tôi với, tôi dẫm phải bẫy thú rồi.”

Do bị cành cây che mất, tôi không nhìn thấy chân của cô ta, chỉ nghe thấy giọng cô ta vẫn tràn đầy năng lượng, không giống với một người bị thương.

Giang Tâm Nhu nhìn thấy tôi đứng bất động, lo lắng gọi với lại lần nữa: “Thời Vãn, cô còn đứng đó làm gì? Mau đến giúp tôi đi chứ.”

“Tôi bị thương rồi, giờ này rồi chắc cô không phải vẫn còn ghi h/ận chuyện lúc trước quay phim tôi t/át cô thêm hai cái đấy chứ? Cô hẹp hòi dữ vậy!”

Tôi hơi cau mày: “Nhưng cô diễn chẳng giống gì cả, cô vốn không bị thương, có phải không? Rốt cuộc cô muốn làm gì?”

Giang Tâm Nhu thấy tôi nhìn thấu chuyện cô ta đang diễn kịch, bĩu môi tức tối nói: “Không có gì, chán quá nên trêu cô chút thôi.”

Nhưng một giây sau, tôi lại bị ai đó phía sau đẩy một cái.

Cơ thể mất kh/ống ch/ế ngã về phía trước.

Hóa ra phía trước là một cái hố sâu, ban nãy đã bị người ta dùng cành cây đậy lại, không cẩn thận nhìn kĩ thì sẽ không nhận ra.

Tôi cứ thế rơi thẳng vào hố, đầu không biết đụng vào đâu, lập tức hoa mắt chóng mặt.

Sau đó, liền nghe thấy giọng nói giả vờ giả vịt của Lục Miện vang lên.

“A, Thời Vãn, cô không sao đấy chứ? Sao lại bất cẩn thế kia?”

Tôi đã đoán trước là hắn sẽ giờ trò, nhưng ai mà ngờ được Giang Tâm Nhu lại kết phường kết hội với hắn chứ.

Cái đôi mèo mả gà đồng này, đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng Trêu, Đạn Mộc Nói Phu Quân Trùng Sinh Rồi

Chương 5
Vào ngày thành hôn với phu quân, đang chuẩn bị nâng chén rượu hợp cẩn, đột nhiên một dòng bình luận lướt qua trước mắt. "Tuyệt quá, chờ nữ phụ độc ác uống cạn chén rượu đã bỏ thuốc mê này, nam chính sẽ sai tên ăn mày dơ dáy nhất cưỡng hiếp nàng." "Đợi nàng sinh ra đứa con của kẻ ăn xin, hắn sẽ dùng phương pháp thử máu định thân, chứng minh nữ phụ độc ác này là con đĩ dâm loạn." "Sau khi danh chính ngôn thuận phế bỏ nàng, nam chính sẽ kế thừa toàn bộ gia sản kếch xù, rồi cưới nữ chính yếu đuối mềm mại về làm chính thất." "Nữ chính tuy thể chất yếu ớt, lại may mắn sinh đôi long phụng, sinh cho nam chính một cặp song sinh. Từ đó cả nhà sống cuộc đời hạnh phúc viên mãn." Tôi chớp mắt, tưởng rằng do thức dậy từ canh ba để trang điểm, mệt mỏi quá độ nên hoa mắt. Thế nhưng những dòng bình luận trước mắt vẫn không ngừng nhảy múa điên cuồng. Thông qua những thông tin này, tôi nhận ra phu quân Triệu Minh An chính là nam chính của câu chuyện sủng thê, còn biểu muội Lý Diệu Diệu mới là nữ chính thật sự. Còn ta, với thân phận nữ phụ độc ác, sẽ trong đêm động phòng uống cạn chén rượu hợp cẩn rồi bị tên ăn mày hèn hạ nhất kinh thành cưỡng bức, mà bản thân vẫn ngây ngô không hay.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
7
Trường Ca Chương 7
Loạn Khuyết Chương 17
Rung Động 2 Chương 11