Bùa chu sa và thần sa đã được chuyển đến, tôi ra tủ lấy hàng rồi m/ua một túi kẹo mút lớn, thành công thu thập nước tiểu đồng tử từ lũ trẻ đang nghịch ngợm trong khu dân cư.

Tôi đựng vào chai nước ngọt, đổ các thứ vào lắc đều, màu đỏ rực trông chẳng khác gì nước giải khát.

Lên lầu, chị gái vẫn đang ăn th!t. Mẹ thấy tôi quay lại liền m/ắng xối xả, bắt vào bếp mổ thêm th!t thỏ. Đi ngang còn hằn học véo mạnh vào người tôi.

đ/au đến nỗi méo cả mặt.

Vừa đúng ý, khỏi cần tìm cách dụ bà ta ra ngoài. Đây chính là cơ hội trời cho.

Mở cửa tủ lạnh, hương hoa ngào ngạt ùa ra cuốn theo làn sương trắng phủ kín người. Thoáng chốc, cảnh vật xung quanh biến đổi. Tôi đứng giữa vườn hoa, một nam tử tóc nâu dài ngồi thản nhiên giữa đám hoa, mắt khép hờ.

Nhìn đôi mày thanh tú, tôi tin hắn chính là con chồn đen kia.

Vô thức siết ch/ặt chai nước trong tay, chuẩn bị xối thẳng dung dịch vào người hắn.

“Chu Tiểu Đậu!”

Giọng nam trầm khàn vang lên, mang một thứ âm hưởng hoang dã của núi rừng.

Lập tức, lông tôi dựng đứng. Giả vờ không sợ lúc này chỉ là nói dối.

“Đồ trong tay ngươi tốt nhất nên cất đi, chỉ có vậy mà cũng nghĩ làm tổn hại ta?”

“ Đã không sợ, sao còn bảo tôi cất?”

“ Hừ, kẻ vô tri.”

“Phải, vì vô tri nên mới vô úy.”

Tôi ưỡn cổ cãi bướng, cố tỏ ra bình tĩnh.

“Nhà họ Chu các ngươi n/ợ ta, một người cũng đừng hòng thoát.”

“N/ợ gì? N/ợ thế nào?”

“Tổ tiên nhà ngươi v/ay mượn phúc phần của tộc ta, lại không giữ lời, b/án đứng chúng ta cho đám đạo sĩ, hại cả tộc bị tàn sát, giờ chỉ còn một nhánh dòng tộc của ta sót lại. Ngươi nói, nếu là ta, ngươi sẽ làm gì?”

Trong lúc nói, hắn đã đứng sát trước mặt. Đôi mắt đầy tà khí và sát ý nén ch/ặt.

Không suy nghĩ, tôi xối hết chất lỏng trong chai. Chỗ dung dịch bám vào xèo xèo bốc khói trắng. Hắn giơ tay siết cổ tôi đến nghẹt thở.

Muốn chạy nhưng xung quanh toàn hoa lá, hai chân như bị đóng đinh. Cổ họng thít ch/ặt dần, tôi tin mình sắp tắt thở.

“Nghịch súc! Còn không mau hiện nguyên hình!” - Một giọng nam thô ráp vang lên.

Chồn đen buông tay, đ/au đớn ôm đầu. Chớp mắt, vườn hoa biến mất. Tôi trở lại nhà bếp, tủ lạnh mở toang. Tượng chồn đen đang nhỏ giọt nước tiểu đồng tử.

“Chu Tiểu Đậu! Mày đang làm cái quái gì thế hả?”

“ Con tiện nhân!”

Tiếng gào thảm thiết của bố vang khắp nhà, tôi có cảm giác sàn nhà như rung lên. Mẹ xông vào t/át tôi túi bụi khiến tôi choáng váng. Bà lướt qua người, dùng khăn giấy cuống quýt lau vũng nước tiểu trên tủ.

Ra phòng khách, bố tôi đang lăn lộn đ/au đớn. Mặt và đầu rỉ m/áu như bị ăn mòn, khói trắng bốc lên. Không khí nồng nặc mùi lông thú ch/áy khét.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7