Hôm đó đi vội quá, tôi lại quên không bàn chuyện ngày giờ ly hôn với Hoắc Minh Tranh.
Sắp đến ngày thi rồi, tôi không kìm được, vẫn chủ động liên lạc với hắn.
Gọi điện thoại xong, đầu dây bên kia im lặng một lúc.
Rồi một giọng nói nhàn nhạt vang lên: "Cứ ở nhà đợi tôi đi, tôi qua tìm cậu." Thành thật mà nói, thực ra tôi cũng không muốn gặp lại Hoắc Minh Tranh cho lắm.
Nhưng sau khi nói xong câu đó thì hắn đã cúp máy, không cho tôi lấy một cơ hội để từ chối.
Tôi đành phải thay đồ ngủ, ngồi nghiêm chỉnh ở phòng khách chờ hắn.
Cứ như bên B đang chờ đợi bên A đại giá quang lâm vậy.
... Lại còn là một bên A hay đến trễ nữa.
Từ nhà họ Hoắc đến nhà tôi, đi xe cũng chỉ mất nhiều nhất là 20 phút.
Nhưng bây giờ đã gần một tiếng đồng hồ rồi, mà vẫn chẳng thấy bóng dáng hắn đâu.
Ngay lúc tôi đang nghi ngờ Hoắc Minh Tranh cho mình leo cây.
Thì tiếng gõ cửa vang lên.
Mở cửa ra, tôi trợn trừng hai mắt.
"Bên ngoài trời mưa à?"
"Ừ." Hoắc Minh Tranh dường như chẳng hề bận tâm đến bộ dạng ướt nhẹp thảm hại của mình, "Quên xem dự báo thời tiết, không mang ô." Tôi đành quay người vào phòng tắm lấy một chiếc khăn bông đưa cho hắn.
"Chuyện là, rốt cuộc thì khi nào chúng ta mới đi ly..."
Hoắc Minh Tranh ngắt lời tôi: "Tại sao cậu không nói."
"Nói cái gì cơ?"
"Tại sao không nói, về chuyện tuyến thể của cậu."
"Tôi cứ tưởng, là do cậu phân hóa lần hai thành Omega, cho nên mới..."
Nhìn nét mặt hắn, tôi hiểu ngay, có lẽ từ hôm ở bệ/nh viện về, Hoắc Minh Tranh đã cho người điều tra rõ ngọn ngành chuyện này.
Nhưng hắn điều tra cũng muộn quá rồi.
Dù sao mọi chuyện cũng đã đến nước này, tôi chẳng còn gì phải giấu giếm nữa.
"Không nói được mà."
Tôi nhún vai, "Anh biết đấy, tôi kết hôn với anh là có mục đích, chuyện như vậy sao có thể nói ra được?"
"Nói rồi thì làm sao mà lừa anh vào tròng được nữa."
Sắc mặt Hoắc Minh Tranh trở nên có phần khó coi.
"Cậu rõ ràng có thể nói cho tôi biết, tôi có thể giúp cậu."
"Chẳng lẽ cậu thà phản bội lại tình bạn của chúng ta sao?"
"Nói cho anh chuyện gì chứ?"
Tôi vặn lại bằng một giọng điệu bình thản, "Nói cho anh biết, mẹ tôi thực ra là một bệ/nh nhân t/âm th/ần, lại còn bị chính tay bố tôi nh/ốt vào bệ/nh viện t/âm th/ần?"
"Nói cho anh biết bố tôi ngoại tình, thậm chí còn có một đứa con hoang bên ngoài lớn tuổi hơn cả tôi?"
"Nói cho anh biết tôi đang rất đ/au khổ, mong anh có thể giúp tôi. Ừm, rồi sao nữa? Chúng ta chỉ là bạn bè thôi mà, Hoắc Minh Tranh."
"Bạn bè thì không thể chia sẻ mọi thứ đâu."
"Nên cậu thà phản bội tôi."
"Ừ." Tôi thừa nhận, "Là tôi sai."
"Nhưng bây giờ, tôi đã làm hết khả năng của mình, để bù đắp cho anh rồi."
"Chúc anh từ nay về sau được tự do, Hoắc Minh Tranh."
"Ngày mai chúng ta đi làm thủ tục ly hôn đi, rồi từ nay về sau, chắc là chúng ta cũng chẳng còn dính dáng gì đến nhau nữa."
Chương 7:
"Chúc anh bình an, mọi việc suôn sẻ." Tôi đứng dậy đi lấy cho hắn một chiếc ô,
"Bên ngoài trời đang mưa, chiếc ô này tặng anh." Biểu cảm của Hoắc Minh Tranh nứt toác.
"Tôi... thế này rồi, mà cậu còn bắt tôi về à?"
Tôi thắc mắc: "Chứ còn sao nữa?"
"Tốt, tốt lắm." Hoắc Minh Tranh gi/ật phắt chiếc ô.
"Cái gì mà tự do, bình an, suôn sẻ, ly hôn thì ly hôn, mấy lời sáo rỗng này nói ra giả tạo lắm, có biết không."
"Cậu vẫn luôn h/ận tôi phải không, Ôn Miên."
"Thực ra cậu không hề thích tôi, tôi có thể nhìn ra được." Tôi sửng sốt.
Cánh cửa đóng sầm lại trước mắt tôi.
Mãi một lúc sau, tôi mới cảm thấy có gì đó thật nực cười.
Hắn chẳng nhìn ra được cái gì cả, điểm duy nhất mà hắn nhìn ra được lại còn sai bét.
Đương nhiên là tôi thích hắn rồi.
Rõ ràng là do hắn không thích tôi, có được không. Lại còn vừa ăn cư/ớp vừa la làng.
Đúng là hết chỗ nói.