Nhờ pheromone của Bùi Thời Nhiên, tôi ngủ ngon lành.

Sáng dậy, giường bên cạnh đã trống trơn.

Hai người bạn cùng phòng ngáy khò khò.

Đúng rồi, Bùi Thời Nhiên luôn dậy sớm để tập thể dục và học bài, kỷ luật đến đ/áng s/ợ.

Tôi choàng tỉnh, vội vàng vệ sinh cá nhân.

Nhìn mình trong gương, lòng tôi chùng xuống.

Từ sau lần phân hóa thứ hai, đường nét cơ thể tôi dần mềm mại, ngày càng giống Omega thực thụ.

Ước gì quá trình này chậm lại, nếu không Bùi Thời Nhiên sẽ phát hiện.

Tôi phấn chấn m/ua phần ăn sáng đắt nhất để lấy lòng cậu ấy.

Nhưng khi đến phòng học tự chọn thì lại chùn bước.

Bùi Thời Nhiên ngồi đó, đang cúi đầu lướt điện thoại.

Cậu ấy tỏa sáng như bóng đèn 250W.

Xung quanh, biết bao ánh mắt của Omega và Beta đều đổ dồn vào cậu ấy.

Giờ mà mang đồ ăn tới, chắc hôm nay tôi sẽ thành tâm điểm trên nhóm chat của các Omega mất.

Tôi lưỡng lự đứng đó, tay vẫn cầm hộp sữa.

Bỗng Bùi Thời Nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại ở chỗ tôi.

Như đang chờ đợi.

Tôi mím môi bước tới: “Bùi Thời Nhiên.”

“Hửm?”

“Cậu ăn sáng chưa?”

“Chưa.”

Tôi chậm rãi đặt hộp đồ ăn xuống: “Tớ… Mời cậu.”

Bùi Thời Nhiên liếc nhìn đồ ăn, rồi nhìn tôi, đôi mắt đen thăm thẳm.

Tưởng sẽ bị từ chối, cậu ấy lại bất ngờ cười khẽ: “Cảm ơn.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Hoàn hảo!

Tình bạn thêm bền ch/ặt.

Sau này vai kề vai, ngủ chung sẽ tự nhiên hơn.

Chứng rối lo/ạn pheromone của tôi có c/ứu tinh rồi.

Nghĩ vậy, tôi hào hứng định nói thêm, một chị Alpha đã cười nói: “Bảo bối Trí Hạ, lại đây ngồi với chị đi.”

Tôi gật đầu định đi.

Bùi Thời Nhiên bỗng lên tiếng: “Diệp Trí Hạ, đồ ăn này m/ua ở đâu?”

Tôi ngẩn ngơ: “Căng tin số hai.”

“Thịt này hơi dai.”

“Hả? Để tớ thử xem.”

Quên cả chị Alpha, tôi cúi xuống xem miếng thịt đắt tiền.

Nhìn mãi chẳng thấy gì lạ.

“Xin lỗi, hay cậu đừng ăn nữa. Mai tớ m/ua phần ngon hơn.”

“Không cần, ăn được.”

Cậu ấy cắn hai miếng.

Thấy cậu ấy không để bụng, tôi yên tâm.

Định đứng dậy thì chuông reo, giáo sư hói đầu bước vào.

----- Chương 4:e-_pStxnOhYDUAR380TWbg -----

Lúc này nếu tôi đứng dậy, chắc chắn sẽ rất x/ấu hổ.

Tôi vẫy tay xin lỗi chị Alpha, sau đó quay sang Bùi Thời Nhiên, ngập ngừng nói: "Bùi Thời Nhiên, giáo sư tới rồi. Tớ ngồi cạnh cậu được không?"

Ánh mắt cậu ấy liếc sang tôi, giọng nhẹ mà ấm áp: "Được."

Ôi, Bùi Thời Nhiên đúng là người tốt.

Tôi cảm động rưng rưng nước mắt, không nhận ra khóe môi cậu ấy khẽ cong lên với vẻ thỏa mãn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Stalker sếp nhưng chẳng may dùng nick chính

Chương 11
Tôi thèm khát thân thể của sếp tổng Kỳ Du lâu lắm rồi. Nhưng ngày thường cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám thượng. Thế là tôi lén lập nick clone, đóng vai một kẻ bệnh kiều, điên cuồng spam tin nhắn khủng bố anh ấy. [Em bé ơi trông mlem quá đi, vừa mọng nước vừa mềm mại, muốn một hớp nuốt chửng em luôn á.] [Chân dài mướt mượt thế kia, mặc váy ngắn thì đúng là sexy nổ mắt.] [Mặc vest cũng chuẩn soái ca nữa, nhìn thắt lưng quần mà nứng xỉu, muốn liếm ghê.] [Eo em bé thon quá, bụng nhỏ cũng đáng yêu nữa, muốn đâm cho lút cán đến mức hiện rõ hình thù trên bụng em luôn.] [Mắt em bé vừa to vừa ướt, muốn nhìn thấy lúc em sướng đến mức trợn tròn mắt lên cơ.] Dù sao thì Kỳ Du cũng chẳng biết kẻ đứng sau màn hình là ai. Không ăn được thì vô liếm láp tí chút cũng đâu có sao, đúng không? Chỉ là lực liếm hơi mạnh, hơi quá đáng một tẹo, và biến thái hơn mức quy định một chút thôi mà. Kỳ Du rep lại rồi, vỏn vẹn ba chữ lạnh tanh: [Mày là ai?] Tôi liếm môi, gõ phím cạch cạch: [Người ta là cục cưng yêu dấu của em bé chứ ai.] Kỳ Du: [Tao đếch cần biết mày là thằng nào, 10 giờ tối nay, địa điểm mày chọn, tao qua làm chết mẹ mày luôn.] Tôi: ??? Wow đỉnh, không hổ là đại ca có khác, vừa lên sàn đã đòi "làm" luôn rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0