Nhờ pheromone của Bùi Thời Nhiên, tôi ngủ ngon lành.

Sáng dậy, giường bên cạnh đã trống trơn.

Hai người bạn cùng phòng ngáy khò khò.

Đúng rồi, Bùi Thời Nhiên luôn dậy sớm để tập thể dục và học bài, kỷ luật đến đ/áng s/ợ.

Tôi choàng tỉnh, vội vàng vệ sinh cá nhân.

Nhìn mình trong gương, lòng tôi chùng xuống.

Từ sau lần phân hóa thứ hai, đường nét cơ thể tôi dần mềm mại, ngày càng giống Omega thực thụ.

Ước gì quá trình này chậm lại, nếu không Bùi Thời Nhiên sẽ phát hiện.

Tôi phấn chấn m/ua phần ăn sáng đắt nhất để lấy lòng cậu ấy.

Nhưng khi đến phòng học tự chọn thì lại chùn bước.

Bùi Thời Nhiên ngồi đó, đang cúi đầu lướt điện thoại.

Cậu ấy tỏa sáng như bóng đèn 250W.

Xung quanh, biết bao ánh mắt của Omega và Beta đều đổ dồn vào cậu ấy.

Giờ mà mang đồ ăn tới, chắc hôm nay tôi sẽ thành tâm điểm trên nhóm chat của các Omega mất.

Tôi lưỡng lự đứng đó, tay vẫn cầm hộp sữa.

Bỗng Bùi Thời Nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại ở chỗ tôi.

Như đang chờ đợi.

Tôi mím môi bước tới: “Bùi Thời Nhiên.”

“Hửm?”

“Cậu ăn sáng chưa?”

“Chưa.”

Tôi chậm rãi đặt hộp đồ ăn xuống: “Tớ… Mời cậu.”

Bùi Thời Nhiên liếc nhìn đồ ăn, rồi nhìn tôi, đôi mắt đen thăm thẳm.

Tưởng sẽ bị từ chối, cậu ấy lại bất ngờ cười khẽ: “Cảm ơn.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Hoàn hảo!

Tình bạn thêm bền ch/ặt.

Sau này vai kề vai, ngủ chung sẽ tự nhiên hơn.

Chứng rối lo/ạn pheromone của tôi có c/ứu tinh rồi.

Nghĩ vậy, tôi hào hứng định nói thêm, một chị Alpha đã cười nói: “Bảo bối Trí Hạ, lại đây ngồi với chị đi.”

Tôi gật đầu định đi.

Bùi Thời Nhiên bỗng lên tiếng: “Diệp Trí Hạ, đồ ăn này m/ua ở đâu?”

Tôi ngẩn ngơ: “Căng tin số hai.”

“Th!t này hơi dai.”

“Hả? Để tớ thử xem.”

Quên cả chị Alpha, tôi cúi xuống xem miếng th!t đắt tiền.

Nhìn mãi chẳng thấy gì lạ.

“Xin lỗi, hay cậu đừng ăn nữa. Mai tớ m/ua phần ngon hơn.”

“Không cần, ăn được.”

Cậu ấy cắn hai miếng.

Thấy cậu ấy không để bụng, tôi yên tâm.

Định đứng dậy thì chuông reo, giáo sư hói đầu bước vào.

----- Chương 4:e-_pStxnOhYDUAR380TWbg -----

Lúc này nếu tôi đứng dậy, chắc chắn sẽ rất x/ấu hổ.

Tôi vẫy tay xin lỗi chị Alpha, sau đó quay sang Bùi Thời Nhiên, ngập ngừng nói: "Bùi Thời Nhiên, giáo sư tới rồi. Tớ ngồi cạnh cậu được không?"

Ánh mắt cậu ấy liếc sang tôi, giọng nhẹ mà ấm áp: "Được."

Ôi, Bùi Thời Nhiên đúng là người tốt.

Tôi cảm động rưng rưng nước mắt, không nhận ra khóe môi cậu ấy khẽ cong lên với vẻ thỏa mãn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mùa xuân của ốc sên

Chương 8
Đối tượng yêu qua mạng của tôi quá bám người. Ba câu không rời khỏi việc muốn gặp mặt tôi. Bị làm phiền đến mức không còn cách nào khác, tôi gửi cho anh ta một tấm ảnh tốt nghiệp tập thể: "Tôi ở ngay trong tấm ảnh này, nếu anh nhìn một cái là đoán ra ngay tôi là ai, tôi sẽ gặp anh." Nửa phút sau, trong tấm ảnh anh ta gửi lại, một đường viền hình trái tim màu đỏ khoanh tròn lấy cô gái đứng giữa: "Đây là em đúng không?" Tim tôi như rơi xuống vực thẳm. Người anh ta khoanh tròn chính là chị gái tôi. Lại là chị tôi, dường như chỉ cần chị ấy xuất hiện, ánh mắt của tất cả mọi người đều chỉ dừng lại trên người chị ấy. Tôi nhắm mắt lại, không cho anh ta cơ hội thứ hai. Tôi kéo anh ta vào danh sách đen, cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ mà chúng tôi đã trò chuyện suốt 2 năm qua. Sau đó, khi nhập học đại học, tôi xách túi lớn túi nhỏ, chật vật đi theo sau người chị gái thanh lịch đang mang giày cao gót của mình vào cổng trường. Thế nhưng ngay tại cổng, tôi bị một chàng trai có mái tóc gai góc, điển trai chặn lại. Cậu ta giơ tay chặn đường chị tôi, nhìn chị ấy với ánh mắt lạnh nhạt: "Chúng ta nói chuyện chút đi," cậu ta nói: "Về việc tại sao cô lại im lặng không một lời giải thích mà cho tôi vào danh sách đen."
Hiện đại
Ngôn Tình
Tình cảm
11
Lời Ngỏ Chương 6