Tế sống mẹ con

Chương 6

16/10/2024 11:17

Sợ linh h/ồn của dì Tần quá yếu ớt nên tôi cũng không dám tuỳ tiện bói tìm linh h/ồn, chỉ đành đợi đến tối khi âm khí nặng hơn chút rồi ra thử sau.

Vốn dĩ định ở tạm trong xe nửa buổi chiều, ai biết được Tống Kha cứ kiên quyết không đồng ý.

Sợ ở trong xe mãi sẽ khiến Mặt Trăng nhỏ ngột ngạt, cứ nhất quyết bảo bọn tôi theo anh ta về nhà nghỉ ngơi.

Căn nhà này cũng không phải là căn nhà ở khu chung cư cũ kĩ ban đầu, là một căn hộ cao cấp nằm ở trung tâm thành phố.

“Mấy năm nay, nhà chúng tôi ki/ếm được chút tiền nên cũng đã chuyển đi chỗ khác.”

Tống Kha vẫn rất bình thản: “Nếu không phải tối qua Mặt Trăng nhỏ báo mộng cho tôi thì tôi cũng sẽ không trở về.”

Lúc nói đến Mặt Trăng nhỏ, người que túm sợi tóc anh ta giống như đáp lời.

Thật không hổ danh là căn hộ cao cấp, hai đứa chưa từng trải sự đời như tôi với Bút Hầu đều nhìn đến ngây người.

Phòng khách nhà ai mà có cả cảnh quan đ/á giả chứ!

Ban công nhà ai mà có cả sân gôn chứ!

Thảo nào mỗi lần Kim Tiểu Kiều gọi điện thoại đều phải mất hai mươi phút để kể về những thứ tuyệt vời của dương thế với tôi!

Nếu so với cái ổ chó của mình ở môn phái. Ôi, gh/en tị quá đi.

Đúng là sợ chị em chịu khổ nhưng cũng sợ chị em lái Land Rover.

Nghỉ ngơi cho đến chín giờ tối, người que ngồi không yên nữa nên trượt xuống khỏi người Tống Kha, túm khế ước trong túi tôi giục tôi xuất phát.

Tôi buồn cười mặc cho nó lấy khế ước đi, cầm giấy tiền vàng bạc và nến mà người giao hàng mang đến rồi xuất phát quay lại cầu Thảo Mạo.

Dáng vẻ của cầu Thảo Mạo vào buổi tối khác hoàn toàn với buổi sáng.

Vòm cầu tốt mịt giống như một con quái thú ăn thịt người đang há to miệng chuẩn bị nuốt chửng con người và xe cộ qua lại.

Tống Kha lưu luyến đưa người que trở lại khế ước.

Người que lập tức nằm xuống, tôi lấy nhang đèn ra đ/ốt khế ước.

Phía trên khế ước này được thoa dầu của x/á/c ch*t, lửa đ/ốt không hư.

Nhưng hơi thở của kẻ th/ù trên khế ước kết hợp với nỗi sợ hãi của đứa con gái Mặt Trăng nhỏ.

Mẫu nữ liền tâm, chỉ cần dì Tần vẫn còn chút lý trí thì những cây cột sẽ biến đổi.

Con người không thể nhận ra thay đổi này, nhưng Bút Hầu chắc chắn có thể.

“Bút Hầu, đi!”

Theo khẩu lệnh của tôi, Bút Hầu đột nhiên bay lên rồi nhanh chóng lao đến bên dưới cây cột.

Sau một lúc thì Bút Hầu dừng lại trước một trong số những cây cột.

“Tìm thấy rồi!”

Tôi dập lửa, cầm khế ước chạy qua.

Khi khế ước càng đến gần hơn, bên ngoài cây cột bỗng xuất hiện vết nứt nhỏ khó thấy được.

Vài luồng khí đen quay vòng xung quanh cột, chần chừ không chịu rời khỏi.

Tống Kha lên tiếng: “Thế này là có ý gì?”

“Ý là dì Tần của anh làm người chẳng ra làm sao nhưng thành q/uỷ rồi thì gh/ê g/ớm lắm đấy.”

“Hả?”

Mặc kệ biểu cảm đầy ngơ ngác của Tống Kha, tôi triệu hồi Bút Hầu, nhanh chóng tăng cường phong ấn.

Dường như cảm nhận được nguy hiểm, khí đen kiên quyết bảo vệ xung quanh không để cho phong ấn rơi xuống cây cột.

Cuồ/ng phong gào thét xung quanh, thân cầu cũng phát ra âm thanh leng keng.

Cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì dì Tần cũng sẽ lật tung cây cầu này mất.

“Đưa Mặt Trăng nhỏ lên cầu!”

Tôi quay đầu hét lên với Tống Kha: “Lên cầu rồi thì hãy x/é nát người giấy.”

Chuyện liên quan đến Mặt Trăng nhỏ, Tống Kha lập tức chạy về phía cây cầu theo mệnh lệnh của tôi.

Còn phía bên này, vừa lúc nghe thấy ba chữ Mặt Trăng nhỏ thì âm khí trên cột cầu lập tức dày đặc một cách rõ rệt.

“Con của tôi…Mặt Trăng nhỏ của tôi…Tha cho con của tôi.”

Giọng q/uỷ vang lên từ trong cột, chất chứa những áp lực và đ/au khổ: “C/ứu con tôi…Tôi không tìm được con bé nữa…”

Đây là tiếng kêu khóc thảm thiết của người mẹ.

Dì Tần hoàn toàn phát đi/ên rồi.

Lúc này nói gì cũng vô dụng, tôi chỉ có thể cầu nguyện Tống Kha nhanh thêm một chút.

Cuối cùng, lúc lông Bút Hầu ch/áy như đầu chổi thì âm khí bỗng dừng tấn công.

“Hình như tôi cảm nhận được hơi thở của Mặt Trăng nhỏ rồi.”

Khí đen mờ mịt xoay chuyển xung quanh, giống như đang tìm ki/ếm gì đó.

Một lúc sau khí đen quay trở lại cây cột cầu.

Giọng q/uỷ mờ hồ không rõ lại vang lên: “Mặt Trăng nhỏ ở trên cầu…Phải chống đỡ cầu…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chuyện xuân Hạc Thành

Chương 9
Tôi là tiểu thiếp duy nhất của quân phiệt Hoác Nhiên, xa xỉ phung phí, buông thả thân xác. Đến ngân hàng ngoại quốc mua áo lót đắt nhất, chỉ một đêm đã có thể quấn lấy Hoác Nhiên dùng hết. Đành phải chất đầy cả một hòm ở biệt quán. Giới quan thái thái đồn khắp tiếng tăm dâm đãng của tôi. "Không biết liêm sỉ! Lấy sắc đẹp hầu hạ người, được mấy lúc tốt đẹp?!" Nhưng tôi hầu hạ đêm này qua đêm khác, chờ thời khắc này đến thời khắc khác. Hoác Nhiên vẫn giữ hứng thú cực lớn với chuyện ấy. Mỗi lần từ đồn trú trở về, đều hành hạ tôi ba ngày không xuống giường nổi. Cuối cùng tôi mệt sợ, cuốn theo thỏi vàng của hắn định bỏ trốn. Nhưng tàu thủy bị chặn giữa đường. Người đàn ông quân phục chỉnh tề, ánh mắt lười nhã: "A Ngưng, mang bầu con tôi, định chạy đi đâu?"
Dân Quốc
Ngôn Tình
1
Phục Cẩm Chương 8