Tế sống mẹ con

Chương 6

16/10/2024 11:17

Sợ linh h/ồn của dì Tần quá yếu ớt nên tôi cũng không dám tuỳ tiện bói tìm linh h/ồn, chỉ đành đợi đến tối khi âm khí nặng hơn chút rồi ra thử sau.

Vốn dĩ định ở tạm trong xe nửa buổi chiều, ai biết được Tống Kha cứ kiên quyết không đồng ý.

Sợ ở trong xe mãi sẽ khiến Mặt Trăng nhỏ ngột ngạt, cứ nhất quyết bảo bọn tôi theo anh ta về nhà nghỉ ngơi.

Căn nhà này cũng không phải là căn nhà ở khu chung cư cũ kĩ ban đầu, là một căn hộ cao cấp nằm ở trung tâm thành phố.

“Mấy năm nay, nhà chúng tôi ki/ếm được chút tiền nên cũng đã chuyển đi chỗ khác.”

Tống Kha vẫn rất bình thản: “Nếu không phải tối qua Mặt Trăng nhỏ báo mộng cho tôi thì tôi cũng sẽ không trở về.”

Lúc nói đến Mặt Trăng nhỏ, người que túm sợi tóc anh ta giống như đáp lời.

Thật không hổ danh là căn hộ cao cấp, hai đứa chưa từng trải sự đời như tôi với Bút Hầu đều nhìn đến ngây người.

Phòng khách nhà ai mà có cả cảnh quan đ/á giả chứ!

Ban công nhà ai mà có cả sân gôn chứ!

Thảo nào mỗi lần Kim Tiểu Kiều gọi điện thoại đều phải mất hai mươi phút để kể về những thứ tuyệt vời của dương thế với tôi!

Nếu so với cái ổ chó của mình ở môn phái. Ôi, gh/en tị quá đi.

Đúng là sợ chị em chịu khổ nhưng cũng sợ chị em lái Land Rover.

Nghỉ ngơi cho đến chín giờ tối, người que ngồi không yên nữa nên trượt xuống khỏi người Tống Kha, túm khế ước trong túi tôi giục tôi xuất phát.

Tôi buồn cười mặc cho nó lấy khế ước đi, cầm giấy tiền vàng bạc và nến mà người giao hàng mang đến rồi xuất phát quay lại cầu Thảo Mạo.

Dáng vẻ của cầu Thảo Mạo vào buổi tối khác hoàn toàn với buổi sáng.

Vòm cầu tốt mịt giống như một con quái thú ăn th!t người đang há to miệng chuẩn bị nuốt chửng con người và xe cộ qua lại.

Tống Kha lưu luyến đưa người que trở lại khế ước.

Người que lập tức nằm xuống, tôi lấy nhang đèn ra đ/ốt khế ước.

Phía trên khế ước này được thoa dầu của x/ác ch*t, lửa đ/ốt không hư.

Nhưng hơi thở của kẻ th/ù trên khế ước kết hợp với nỗi sợ hãi của đứa con gái Mặt Trăng nhỏ.

Mẫu nữ liền tâm, chỉ cần dì Tần vẫn còn chút lý trí thì những cây cột sẽ biến đổi.

Con người không thể nhận ra thay đổi này, nhưng Bút Hầu chắc chắn có thể.

“Bút Hầu, đi!”

Theo khẩu lệnh của tôi, Bút Hầu đột nhiên bay lên rồi nhanh chóng lao đến bên dưới cây cột.

Sau một lúc thì Bút Hầu dừng lại trước một trong số những cây cột.

“Tìm thấy rồi!”

Tôi dập lửa, cầm khế ước chạy qua.

Khi khế ước càng đến gần hơn, bên ngoài cây cột bỗng xuất hiện vết nứt nhỏ khó thấy được.

Vài luồng khí đen quay vòng xung quanh cột, chần chừ không chịu rời khỏi.

Tống Kha lên tiếng: “Thế này là có ý gì?”

“Ý là dì Tần của anh làm người chẳng ra làm sao nhưng thành q/uỷ rồi thì gh/ê g/ớm lắm đấy.”

“Hả?”

Mặc kệ biểu cảm đầy ngơ ngác của Tống Kha, tôi triệu hồi Bút Hầu, nhanh chóng tăng cường phong ấn.

Dường như cảm nhận được nguy hiểm, khí đen kiên quyết bảo vệ xung quanh không để cho phong ấn rơi xuống cây cột.

Cuồ/ng phong gào thét xung quanh, thân cầu cũng phát ra âm thanh leng keng.

Cứ tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì dì Tần cũng sẽ lật tung cây cầu này mất.

“Đưa Mặt Trăng nhỏ lên cầu!”

Tôi quay đầu hét lên với Tống Kha: “Lên cầu rồi thì hãy x/é nát người giấy.”

Chuyện liên quan đến Mặt Trăng nhỏ, Tống Kha lập tức chạy về phía cây cầu theo mệnh lệnh của tôi.

Còn phía bên này, vừa lúc nghe thấy ba chữ Mặt Trăng nhỏ thì âm khí trên cột cầu lập tức dày đặc một cách rõ rệt.

“Con của tôi…Mặt Trăng nhỏ của tôi…Tha cho con của tôi.”

Giọng q/uỷ vang lên từ trong cột, chất chứa những áp lực và đ/au khổ: “C/ứu con tôi…Tôi không tìm được con bé nữa…”

Đây là tiếng kêu khóc thảm thiết của người mẹ.

Dì Tần hoàn toàn phát đi/ên rồi.

Lúc này nói gì cũng vô dụng, tôi chỉ có thể cầu nguyện Tống Kha nhanh thêm một chút.

Cuối cùng, lúc lông Bút Hầu ch/áy như đầu chổi thì âm khí bỗng dừng tấn công.

“Hình như tôi cảm nhận được hơi thở của Mặt Trăng nhỏ rồi.”

Khí đen mờ mịt xoay chuyển xung quanh, giống như đang tìm ki/ếm gì đó.

Một lúc sau khí đen quay trở lại cây cột cầu.

Giọng q/uỷ mờ hồ không rõ lại vang lên: “Mặt Trăng nhỏ ở trên cầu…Phải chống đỡ cầu…”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi thiên kim thật thế thân gả đi, thái tử gia kinh thành điên cuồng cưng chiều

Chương 7
Kinh thành thái tử gia lâm trọng bệnh, Lâm gia đêm hôm ấy liền trói ta lên xe hoa, đưa tới Cố gia làm vật bồi táng. Kẻ nào cũng rõ, gả cho một kẻ sắp chết, chẳng phải thủ tiết sống thì cũng bị lũ thân thích ăn thịt người nhà họ Cố xé xác. Giả thiên kim Lâm Uyển cắt cổ tay uy hiếp: "Dẫu chết, ta cũng quyết không gả cho một kẻ sắp chết!" Phụ mẫu ruột thịt cắm ống tiêm vào cánh tay ta, rút đi ba trăm phân khối huyết dịch cuối cùng để nối mạng cho Lâm Uyển, rồi nhét thân xác suy nhược của ta vào bộ giá y. "Lâm Thính, ngươi có thể thay Uyển nhi đi xung hỉ, chính là phúc phận lớn nhất đời này của ngươi." Nhìn xe hoa lăn bánh về phía trang viên âm u của Cố gia, ta lau đi vết máu bên khóe môi, cất tiếng cười lạnh. Cố Từ Yến sẽ không chết, nhưng Lâm gia, sắp sửa tan cửa nát nhà rồi. Mười năm trước, Lâm gia nhờ trộm đi cực âm cốt huyết của ta, nghịch thiên cải mệnh cho Lâm Uyển, mới có được vinh hoa phú quý như ngày nay. Nay họ tự tay đẩy đi lá bùa hộ mệnh duy nhất này, ác báo, sắp sửa giáng xuống rồi.
Nữ Cường
Cổ trang
0