8
Vào ngày sinh nhật tôi, Hứa Dực lần đầu tiên gặp bạn bè của tôi.
Trong nhà hàng cao cấp, anh yên lặng ngồi bên cạnh tôi.
Tôi vui vẻ giới thiệu anh với đám anh em.
Mọi người cũng rất tự nhiên chấp nhận việc Hứa Dực là bạn trai tôi.
Thật ra trong vòng tròn này, chuyện người yêu là đàn ông đã chẳng còn gì mới lạ.
Nhưng phần lớn chỉ là chơi vui, hiếm khi đưa đến những dịp chính thức.
Hứa Dực thì khác.
Tôi muốn anh biết rằng anh là người rất quan trọng với tôi.
Nhân dịp sinh nhật, có không ít người đến mời rư/ợu.
Ban đầu tôi còn chống đỡ được.
Nhưng dần dần cũng bắt đầu không chịu nổi.
Cho đến khi có người nắm lấy cổ tay tôi, cư/ớp ly rư/ợu khỏi tay tôi.
Ánh mắt Hứa Dực sâu thẳm, giọng nói trầm thấp:
“Anh uống thay em.”
Ngay sau đó, trên bàn tiệc vang lên đủ loại tiếng trêu chọc đầy ẩn ý.
Rồi càng lúc càng nhiều ly rư/ợu được đưa tới trước mặt tôi.
Hứa Dực ai mời cũng không từ chối.
Đám người kia dường như còn phấn khích hơn cả tôi.
Có người quá đáng hơn còn bảo chúng tôi hôn nhau ngay tại chỗ.
Hai má Hứa Dực ửng đỏ vì men rư/ợu.
Trên môi vẫn còn đọng lại chút rư/ợu chưa khô.
Tôi chống tay lên ghế, cẩn thận tiến lại gần.
Hứa Dực bỗng cúi đầu, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.
Tôi lấy hết can đảm tiếp tục tiến tới.
Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào nhau, có người gọi tên tôi.
“Tiểu Tuân?!”
Ánh mắt Hứa Dực lập tức tỉnh táo lại, nhanh chóng quay đầu đi.
Tôi bực bội quay người.
Nhưng vừa nhìn rõ người tới đã kinh ngạc kêu lên:
“Tần Tự ca!”
Tần Tự lười biếng dựa vào khung cửa, chờ tôi như mọi khi lao tới ôm anh.
Tôi bật dậy chạy như bay.
Nhưng ngay trước lúc ôm lấy anh, tôi lại cứng rắn dừng lại.
Theo bản năng, tôi nhìn về phía Hứa Dực.
Nhưng phát hiện anh chẳng hề nhìn tôi.
Tần Tự hơi ngạc nhiên, tự nhiên vò vò mái tóc xoăn trên đầu tôi:
“Được lắm, lớn rồi nên sinh nhật cũng không gọi anh tới nữa đúng không?”
Tôi kéo tay anh xuống, nịnh nọt giải thích:
“Em đâu biết anh về nước rồi!”
“Nếu anh nói sớm hơn, em nhất định sẽ là người đầu tiên ra sân bay đón anh!”
Tần Tự bật cười lắc đầu, tự nhiên ngồi xuống bên cạnh tôi.
Mọi người trên bàn đều quen biết Tần Tự nên cũng lần lượt chào hỏi vài câu.
Tôi và Tần Tự lớn lên cùng nhau.
Anh ấy thậm chí còn cưng chiều tôi hơn cả bố tôi.
Đối với tôi, anh ấy giống như nửa người thân trong gia đình.
Vì vậy tôi cảm thấy Tần Tự cũng nên biết.
“Tần Tự ca, đây là bạn trai em.”
Nghe vậy, Tần Tự hứng thú nhìn Hứa Dực:
“Chào cậu.”
Hứa Dực khẽ gật đầu:
“Chào anh.”
Sau đó hai người không còn bất kỳ giao tiếp nào nữa.
Cuối buổi sinh nhật, nhân viên phục vụ đẩy bánh kem tới, đồng thời tặng kèm món quà của nhà hàng.
Đó là mẫu đồng hồ nam mới nhất của Cartier.
Hứa Dực nhìn chiếc đồng hồ, sắc mặt từng chút một tái đi.
Sau khi nhân viên rời đi, Tần Tự cũng đưa quà của mình.
Đó là mô hình xe đua phiên bản giới hạn mà tôi yêu thích nhất, gần như không thể m/ua được trong nước.
Tôi hào hứng nghịch mô hình xe.
Hoàn toàn không nhận ra Hứa Dực đã lặng lẽ rời khỏi buổi tiệc.
Tần Tự liếc nhìn một cái rồi cũng đi theo ra ngoài.
---
9
Hứa Dực vừa bước vào nhà vệ sinh thì Tần Tự cũng đi theo vào.
Hai người nhìn nhau qua gương, âm thầm phân cao thấp.
“Cậu tên Hứa Dực?”
Hứa Dực gật đầu.
Tần Tự mở vòi nước, tiếng nước chảy che lấp cuộc trò chuyện của họ.