Anh ta thế mà lại đồng ý liên hôn, bằng lòng cưới một "Omega cấp thấp" như tôi.
Còn hỏi ý nguyện của tôi nữa.
"Đương nhiên, cậu cũng biết đấy, chúng ta mới quen, không có tình cảm. Đây chỉ là kế sách tạm thời để đối phó với người nhà thôi."
"Hết hạn hôn nhân hai năm hai bên tự nguyện ly hôn, lúc đó việc chia tài sản cũng sẽ thực hiện theo pháp luật, sẽ không để cậu chịu thiệt. Ngoài ra, trong thời gian hôn nhân, mỗi tháng tôi sẽ đưa cậu năm mươi vạn phí sinh hoạt."
Tôi ôm cốc nước mà h/ồn bay phách lạc.
Thật ra cũng chẳng nghe lọt được bao nhiêu.
Đoạn Thâm Dã lại hỏi: "Cậu thì sao? Cậu có đồng ý không?"
Cái đầu mụ mị suy nghĩ hai giây, tôi: "Sao cũng được."
Anh ta đưa tay vò lo/ạn mái tóc, sắc mặt có chút không vui: "Chuyện này sao có thể trả lời tùy tiện thế được."
"Cậu miễn cưỡng thế à? Tôi cũng đâu đến nỗi nào, anh tuấn đẹp trai lại còn nhiều tiền."
"Cho dù cậu đẹp, cũng không thể s/ỉ nh/ục tôi như thế!"
Tôi từ từ chuyển tầm mắt lên mặt anh ta, đột nhiên nghĩ đến một chuyện.
Bèn hỏi: "Nếu kết hôn, tôi phải ở nhà anh à?"
"Đương nhiên rồi, chúng ta ở nhà tân hôn."
Tôi gật gật đầu: "Vậy được, tôi kết hôn với anh."
Đúng lúc tôi không muốn ở lại nhà họ Nguyên nữa, phiền lắm.