15
Một lần nữa bước chân trở lại nhà họ Lâm.
Tôi kinh ngạc đến mức đôi mắt cũng chẳng biết nên nhìn vào đâu nữa.
Trên cánh cửa lớn, có ai đó đã dùng sơn đỏ viết lên những dòng chữ khổng lồ đầy đ/áng s/ợ.
C.h.ế.t không yên lành, cả nhà ch/ôn cùng, đồ ngụy quân t.ử...
Giang Trì cẩn thận né tránh những vệt sơn, đẩy cánh cửa đang khép hờ ra.
Cảnh tượng trong phòng khách lập tức thu trọn vào tầm mắt.
Bàn, vỡ nát. Ghế, g/ãy vụn. Ghế sofa, có dấu vết bị lửa th/iêu rụi.
Trên chiếc cầu thang xoắn ốc vương vãi đầy những bộ quần áo dính đầy m.á.u me...
Tôi vội đưa tay che miệng, suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo.
Mẹ nuôi vừa sợ hãi vừa xót xa, lập tức muốn kéo tôi quay về. Thế nhưng Giang Trì lại hành động khác hẳn bình thường, giữ tay bà lại.
"Mẹ, chuyện gì rồi cũng phải có một cái kết. Đây là chuyện riêng của Tuế Tuế, chúng ta hãy để em ấy tự mình quyết định đi."
Tôi nắm c.h.ặ.t hai tay, đưa mắt nhìn Lâm Cẩm Ca từ lúc bước vào cửa đến giờ vẫn luôn im lặng không nói một lời.
"Đưa tôi đến tận đây rồi lại giả c/âm đấy à? Bố mẹ anh đâu rồi? Em gái anh đâu?"
Thân hình anh ta khẽ lảo đảo, đôi môi khô nứt nẻ khẽ r/un r/ẩy.
"Bố đang được cấp c/ứu trong bệ/nh viện, mẹ đang ở trong phòng của bà ấy, Kiều Nguyệt... đang ở bệ/nh viện t/âm th/ần."
Trái tim tôi khẽ run lên một nhịp.
"Anh đã lừa tôi, anh bảo rằng họ đều đang ở nhà, anh bảo mẹ anh chỉ đang bị ốm thôi cơ mà!"
"Không phải là mẹ anh! Mà là mẹ của hai chúng ta cơ mà, Tuế Tuế!"
"Bà ấy không phải!"
Tôi tức gi/ận đến mức nhịp thở trở nên dồn dập.
"Anh lừa tôi đến đây rốt cuộc là muốn làm cái gì?"
Ánh mắt tôi đầy vẻ cảnh giác, khẽ xê dịch cơ thể, muốn che chắn cho mẹ nuôi ở phía sau.
Lâm Cẩm Ca vội vàng lắc đầu ng/uầy ng/uậy.
"Không, không đâu, anh không hề có ý định làm hại em. Là thật đấy, mẹ thực sự sắp c.h.ế.t rồi, bà ấy..."
Anh ta vừa dứt lời, mẹ Lâm đã từ trong phòng lảo đảo lao ra ngoài. Mẹ mặc một bộ đồ ngủ rộng thùng thình, đầu tóc rũ rượi bù xù, khuôn mặt vô cùng tiều tụy.
Trong khoảnh khắc nhìn thấy tôi, mẹ suýt chút nữa thì đứng không vững mà lăn c/òng queo từ trên cầu thang xuống.
"Tuế Tuế, Tuế Tuế của mẹ! Cục cưng ơi, con có đ/au không? Con có đ/au lắm không hả!"
Đôi bàn tay g/ầy guộc trơ xươ/ng của mẹ vén mái tóc tôi lên, cẩn thận sờ nắn quanh cổ tôi.
"Tuế Tuế, đứa con gái bé bỏng của mẹ! Mẹ có lỗi với con!" Giọng mẹ khản đặc, khóc lóc đến mức gần như tắt tiếng.
"Là do mẹ và bố con đã rước sói vào nhà... để lũ sói ăn thịt mất đứa con gái ruột thịt của mẹ! Cục cưng của mẹ, lúc đó con có sợ hãi không?”
“Con rất muốn mẹ ôm con vào lòng, nhưng mẹ... đáng lẽ ra lúc đó mẹ phải ôm c.h.ặ.t lấy con, không nên mặc kệ cho những kẻ đó bắt con đi! Tuế Tuế của mẹ ơi!!"
Cuối cùng, vẫn có hai giọt nước mắt của tôi rơi xuống mu bàn tay mẹ.
Cả tôi và mẹ đều sững sờ.
Ngay sau đó, mẹ lại càng khóc nức nở lớn hơn. Còn trái tim tôi, lại một lần nữa trở nên tĩnh lặng.
Vậy ra, chắc chắn là bà ta đang khóc thương cho chính bản thân mình rồi.
Khóc thương cho chính bản thân bà ta của kiếp trước.
Khóc thương cho chính bản thân bà ta khi bị bắt nh/ốt vào bệ/nh viện t/âm th/ần, gào thét t.h.ả.m thiết đến mức nôn ra cả m.á.u.
Khóc cho cô gái... khi bị người ta lôi lên xe, hai tay bám c.h.ặ.t lấy cửa xe, c/ầu x/in mẹ ôm mình thêm một lần nữa.
"Lâm Hữu Nguyệt, mày đừng có phát đi/ên nữa.”
“Không có mày, mẹ vẫn có đủ nếp đủ tẻ, con trai mẹ thông minh cầu tiến lại thương em gái, con gái thì dịu dàng ngoan ngoãn kính trọng người lớn, mẹ chắc chắn rằng không thể tưởng tượng nổi sao lại nuôi ra một đứa th/ần ki/nh như mày! Chắc chắn là nỗi nhục của nhà chúng ta!"
Đúng là nỗi nhục của nhà chúng ta.
Đây là câu nói cuối cùng mà tôi nghe mẹ nói với mình ở kiếp trước.
Tôi thực sự... đã sớm nhận ra bà ta bắt đầu dần có lại ký ức ở kiếp trước.
Có một lần vào buổi tự học buổi tối năm lớp mười hai, giáo viên chủ nhiệm mang vẻ mặt đầy nghi hoặc hỏi tôi, có phải tôi có tên ở nhà là Lâm Hữu Nguyệt không.
"Mẹ em thường xuyên nhắn tin cho cô, nhờ cô chăm sóc em nhiều hơn. Trước đây đều rất bình thường, nhưng nửa tháng nay, mẹ em thường xuyên gõ sai tên em."
Bà ta dường như cho rằng đó là giấc mơ. Hay nói cách khác, bà ta tự lừa dối bản thân rằng đó là giấc mơ.
Kiếp này, tôi không vì muốn gây sự chú ý mà quậy phá tưng bừng hay tự chà đạp bản thân nữa.
Tôi ở trong lòng bà ta, vẫn luôn là đứa con gái tuy có chút bướng bỉnh nhưng lại vô cùng thân thiết với bà ta trước năm mười hai tuổi.
Bà ta không thể chấp nhận, cũng không dám tin mình lại thực sự tự tay đưa con gái vào bệ/nh viện t/âm th/ần.
Cho nên, chính bà ta lại phát đi/ên trước.
"Lâm Cẩm Ca, anh đưa mẹ vào bệ/nh viện t/âm th/ần đi. Bà ấy rõ ràng thích hợp với nơi đó hơn Lâm Kiều Nguyệt."
Lâm Cẩm Ca vẫn luôn im lặng chỉ biết khóc, sau khi nghe thấy tên Lâm Kiều Nguyệt, cơ thể bất giác r/un r/ẩy một chút.
Sau đó, anh ta ngẩng đầu lên, nhìn mẹ Lâm ngày càng đi/ên lo/ạn, rồi quỳ sụp xuống.