Tay tôi xoay một vòng, rồi siết nhẹ một cái. Vương Cương vừa nãy còn giả vờ mạnh mẽ như trâu, lập tức giống như bị hút cạn tinh hoa. Tứ chi biến dạng ở một góc độ kỳ lạ, và độ cong càng lúc càng lớn.

Giọng nói lạnh băng không mang một chút cảm xúc vang lên, "Phán xét – T/ử Vo/ng."

Bọn họ trơ mắt nhìn Vương Cương c.h.ế.t.

Kẻ đầu đàn mạnh nhất đã c.h.ế.t, những người còn lại chính là vật trong lò mổ.

Những kẻ này r/un r/ẩy c/ầu x/in tha mạng, trông thật nực cười. Trước đây, bọn chúng liên tục s/ỉ nh/ục, b/ắt n/ạt người khác, làm ngơ trước những lời c/ầu x/in. Bây giờ bọn chúng lại bắt chước những người đó quỳ xuống c/ầu x/in. Tôi còn tưởng xươ/ng cốt của bọn chúng cứng rắn đến mức nào chứ.

"Chúng tôi... chúng tôi nguyện làm ch.ó cho Ngài!"

Một vài kẻ yếu bóng vía đã sợ đến tè ra quần.

Tôi gh/ê t/ởm bước tới, ngay lập tức, bọn chúng tan tác như chim chóc.

Nhưng bọn chúng không thể chạy thoát, bọn chúng chưa từng cho những người bị hại cơ hội sống sót, vậy lấy tư cách gì mà nghĩ rằng mình có thể chạy thoát?

Đây là kẻ tay sai.

Đây là tên b/ạo l/ực...

Đây là một cuộc t.h.ả.m sát được tập hợp từ oán niệm. Ngay từ khoảnh khắc bọn chúng bước vào đây, đã được định sẵn sẽ không bao giờ sống sót trở về!

Sau mười lăm phút, xung quanh im lặng trở lại.

Chỉ còn Vương Văn và một nam sinh khác đang r/un r/ẩy trong góc, đôi mắt cả hai đều đầy vẻ k/inh h/oàng.

Vương Văn dường như đã nhớ ra điều gì đó. Cô ta nhìn tôi, ngón tay run lẩy bẩy, "Mày... mày trước đây... đã g.i.ế.c... g.i.ế.c Dương Dung!"

Tôi nhướng mày, không còn vẻ yếu đuối như trước nữa, "Ồ? Bị cô nhìn thấy rồi sao?"

Tôi ngồi xổm xuống ngang tầm cô ta, một tay nhếch cằm cô ta lên: "B/ắt n/ạt... có thú vị không?"

"Đừng g.i.ế.c tôi... tôi chưa từng g.i.ế.c họ! Tại sao lại g.i.ế.c tôi? Người Phán Xét! Tôi quỳ lạy Ngài! Tôi quỳ lạy Ngài mà!" Vương Văn đi/ên cuồ/ng ngụy biện, mặt cô ta trắng như tờ giấy.

"Chẳng qua tôi chỉ chụp ảnh họ, lật balo họ... Tôi không có g.i.ế.c họ! Là do họ gây sự với tôi trước!"

"Là do họ khả năng chịu đựng kém! Chứ có phải đến mức không chấp nhận nổi đâu! Là do tự họ muốn nhảy lầu!"

Cô ta nói đúng, rất nhiều người không trực tiếp g.i.ế.c người. Một số người lái xe gây t.a.i n.ạ.n rồi bỏ trốn, một số ném đồ vật từ trên cao xuống, một số tàn sát động vật… Nhưng tất cả đều dẫn đến sự kết thúc của sinh mạng.

"Vương Văn, đừng giãy giụa nữa! Nhìn kìa, họ đến rồi." Ngón tay tôi lạnh buốt, chạm vào giữa trán cô ta.

Xung quanh đột nhiên xuất hiện rất nhiều bóng phụ nữ. Một số người đầy vết s/ẹo, một số tóc tai bù xù...

Vương Văn hét lên, cô ta không ngừng chạy, rồi trượt chân từ trên lầu ngã xuống.

11.

Nam sinh còn lại dường như tự nhận thức được quy tắc phán xét của tôi. Hắn ta lập tức quỳ xuống phản bác, đôi chân run bần bật như sàng gạo, "Tôi... tôi chưa từng hại bất cứ ai! Ngài không được g.i.ế.c tôi! Tôi không làm gì cả!"

Đúng là hắn không làm gì thật, hắn không báo cảnh sát, không giúp đỡ, không nói lời nào.

"Phán xét: Kẻ làm ngơ, đồng tội!"

Trong ánh mắt k/inh h/oàng của gã đàn ông, hắn ta từ từ bay lên, rồi tan biến thành một đám sương m.á.u trong đ/au đớn tột cùng.

M/áu tươi không vấy bẩn lên tôi một chút nào. Ngoái đầu nhìn lại, xung quanh đầy rẫy vết thương.

Lấy b/ạo l/ực trị b/ạo l/ực. Đã có những kẻ không thể khiến họ đồng cảm trong thực tại, thì cứ để tôi phán xét họ.

Tôi đứng tựa vào tường, như một vị thần cao cao tại thượng, kh/inh miệt nhìn xuống cuộc tàn sát bên dưới.

Nhìn những người được gọi là bạn bè ngày trước quay lưng đ.â.m con d.a.o vào tim nhau.

Nhìn từng phiến đ/á đều nhuốm m.á.u tươi.

Tôi còn thấy Vương Văn chưa c.h.ế.t hẳn. Dương Mỹ Lệ đang đứng ngay bên cạnh cô ta.

"Mỹ Lệ, c/ứu tao với, mày c/ứu tao đi, tao là bạn của mày mà!" Cơ thể Vương Văn vặn vẹo, chỉ còn thoi thóp hơi thở cuối cùng, cô ta kéo lê cái chân g/ãy nhúc nhích bò về phía trước, "Mày mau c/ứu tao đi..."

Sắc mặt Dương Mỹ Lệ tái nhợt, cô ta r/un r/ẩy, theo bản năng muốn nắm lấy tay Vương Văn.

Nhưng giây tiếp theo, Dương Mỹ Lệ rụt tay lại. Cô ta nhớ lại những lời Vương Văn đã nói, khuôn mặt trở nên biến dạng, vừa khóc vừa cười dữ tợn, "Vương Văn, mày đáng c.h.ế.t!"

Sắc mặt Vương Văn cũng thay đổi, cơn đ/au dữ dội khiến cô ta mặt mày hung tợn: "Mày đừng quên! Những năm qua ai là người luôn che chở cho mày!"

"Nhưng tao cũng giúp mày làm việcvkhông ít lần! Tao chẳng qua chỉ là con ch.ó bên cạnh mày! Gọi là đến! Vương Văn, mày không ngờ tới đúng không? Mày không ngờ mày lại phải c.h.ế.t dưới tay tao!"

Dương Mỹ Lệ bê một tảng đ/á lớn bên cạnh. Cô ta nhìn chằm chằm, tay hơi r/un r/ẩy, gầm lên từng tiếng: "C.h.ế.t đi! Mày c.h.ế.t đi!"

Một cú, rồi một cú nữa.

Vương Văn c.h.ế.t đi trong tiếng hét tuyệt vọng, cơ thể bị đ/ập nát thành bãi th!t nhão, càng thêm gh/ê t/ởm.

Tôi cười khẽ một tiếng.

Dương Mỹ Lệ bỗng nhiên tỉnh táo lại. Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, muốn chạy trốn!

Chân vừa nhúc nhích, đã bị một nam sinh mặt không cảm xúc g.i.ế.c c.h.ế.t. Vẫn là con d.a.o gọt hoa quả đó.

Cánh tay tôi vừa giơ lên lại hạ xuống. Từ trên lầu, tôi và anh ta bốn mắt nhìn nhau.

12.

Trong mắt Bồ An có vẻ u oán, muốn nói lại thôi.

Tôi l.i.ế.m môi, nhìn Dương Mỹ Lệ đã c.h.ế.t. Tôi muốn ăn...

Anh ta nhìn hành động của tôi, lại có chút chột dạ.

Thời gian dường như ngưng đọng lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đừng Nói Lớn Tiếng

Chương 11
Để bảo vệ tiểu hoàng đế đăng cơ khi còn niên thiếu, ta đã giam cầm hắn ở Trích Tinh Lâu suốt ba năm. Triều thần nói ta giẫm lên thiên tử để hiệu lệnh chư hầu, người đời bảo ta có dã tâm lang sói. Nhưng ta không quan tâm. Bên ngoài bức tường cung cấm, người người đều muốn lấy mạng hắn, ta lại cố tình muốn bảo vệ hắn cho bằng được. Ta cố tình muốn hắn ngồi thật vững trên ngai vàng ấy. Ta thay hắn sát hại gian thần, thanh trừng ngoại thích, cản lại cả chiếu thư phế đế. Cho đến khi chính tay hắn đâm lưỡi dao vào lồng ngực ta. Tiểu hoàng đế xinh đẹp rũ mắt nhìn ta, giọng nói lạnh thấu xương tủy: "Hoàng thúc, thiên hạ này, rốt cuộc cũng không dung nổi dã tâm của ngài." Đến lúc này ta mới nhận ra, đứa trẻ mà mình luôn nhốt trong lầu cao, từ lâu đã trưởng thành rồi. Vừa mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh trở về ngày đưa hắn vào Trích Tinh Lâu. Thiếu niên thiên tử đứng bên trong cánh cửa, trên cổ tay vẫn còn quấn sợi xích sắt do chính tay ta buộc vào. Ta mỉm cười rũ mắt, đặt chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay người: "Bệ hạ, người tự do rồi." Tiểu hoàng đế nhìn chằm chằm vào chiếc chìa khóa ấy, nhưng các khớp ngón tay lại dần dần siết chặt đến trắng bệch.
Boys Love
Cổ trang
Đam Mỹ
0