Taxi dừng lại trước con hẻm nhỏ trong khu lao động nghèo.
Đồng hồ tính tiền nhảy lên 58 tệ.
Tôi xót tiền quét mã thanh toán rồi mở cửa bước xuống.
Gió lạnh lẫn mùi cống rãnh ẩm mốc trong ngõ xộc thẳng vào mặt.
Dạ dày lập tức cuộn lên dữ dội.
Tôi bám vào cột điện, nôn khan mấy cái mà chẳng ra được gì.
Để tiết kiệm tiền khám chuyên gia đắt đỏ, từ sáng đến giờ tôi chưa uống nổi một ngụm nước.
Tôi leo một mạch lên tầng sáu, móc chìa khóa mở cửa.
Vừa vào phòng đã ngã vật xuống giường.
Thật ra sau đêm đó, tôi cũng sợ.
Sợ Bạch Tân Ngôn lần ra manh mối.
Dù sao trước khi Diễn An vào phòng, với thân phận thiếu gia nhà họ Diễn, tôi cũng không ít lần chọc gi/ận hắn.
Vì vậy tôi thuận nước đẩy thuyền.
Khi Diễn Chấn chỉ thẳng vào mặt m/ắng “vô liêm sỉ, xúi giục em trai”, tôi không những không nhận lỗi mà còn bật cười.
Trước mặt cả nhà, tôi đ/ập phá mọi thứ tan tành.
Thậm chí còn chỉ vào người vợ mới cưới của ông ta mà nói:
“Dạy con cho tử tế đi. Lần sau có thứ th/uốc hạ cấp thế này thì đừng chỉ mang cho người ngoài, giữ lại mà dùng. Lỡ có th/ai thì còn b/án được giá!”
Hiệu quả rất rõ rệt.
Tôi còn chưa kịp dọn đồ, tối hôm đó đã bị vệ sĩ ném thẳng ra ngoài cổng.
Diễn Chấn tuyên bố c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ cha con, khóa hết thẻ của tôi.
Cũng tốt.
Chỉ cần rời khỏi cái vòng xoáy đó, dù sao tôi cũng chỉ là một Beta bình thường.
Chẳng ai để ý một kẻ như tôi sống ra sao, càng không quan tâm… có mang th/ai hay không.
Đó chính là tự do tôi muốn.
Dù cái giá là sự nghèo túng.
Nhưng tính đi tính lại, tôi không ngờ tới biến số mang tên Bạch Tân Ngôn.
Ai mà nghĩ được chứ.
Tôi là Beta mà.
Không chỉ bị hắn chiếm đoạt…
Mà còn mang th/ai nữa.