Uyên Thù Phụng Lữ

Chương 5

03/05/2024 16:28

5

Một lúc lâu sau đại thần vẫn chưa rep tôi, tôi bắt đầu nghĩ lại.

Con trai coi trọng mặt mũi nhất, loại cực phẩm như đại thần chắc chắn cũng vậy.

Tôi hỏi thẳng thế, đúng là không ổn lắm!

“Đàn anh yên tâm! Em chỉ tiện miệng hỏi thôi, em không phải kiểu người coi trọng gương mặt! Trong lòng em, đàn anh mới là “ngón tay cái”* của khoa công nghệ thông tin chúng ta!”

(*Nghĩa đầu là số 1, nghĩa sau là gì mọi người tự nghĩ)

Lúc này đại thần mới rep lại: “... Ai dạy em ví von thế hả?”

Sao thể hiện lòng trung thành mà cũng bị chê thế, tôi cảm thấy anh ấy giỏi hơn thật mà!

Thế là tôi chỉ có thể đi đường vòng c/ứu nước: “Vậy đợi kết thúc đợt huấn luyện quân sự, hẹn anh ăn cơm nhé!”

Đại thần rep lại icon OK.

……

Nhưng không ngờ ngày huấn luyện quân sự đầu tiên, tôi đã mất mặt muốn đào lỗ chui xuống luôn — Tôi diễu hành tay chân đá/nh cùng nhịp!

“Được rồi, bạn nữ kia, bạn ra khỏi hàng trước đi!”

Thầy huấn luyện không chịu nổi nữa, trực tiếp ra lên tôi bước ra ngoài.

“Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ! Em! Qua đây luyện tập thêm!”

Thế là, dưới ánh nhìn đồng loạt của tất cả sinh viên khoa công nghệ thông tin, tôi cực kỳ x/ấu hổ bước ra

Khoa công nghệ thông tin nam nhiều nữ ít, cả lớp có đúng 8 bạn nữ, một mình tôi bị kéo ra làm trò con bò trước mặt mọi người, không muốn bị chú ý cũng khó.

Càng lo lắng thì lại càng tập sai, sau khi tập đi tập lại mười mấy lần, thầy huấn luyện cuối cùng cũng bị tôi đồng hóa, cũng đi sai luôn.

Tôi nhịn không được nhắc nhở: “Thầy ơi, hình như thầy cũng đi sai rồi ạ.”

Khuôn mặt đen đen của thầy huấn luyện lập tức hiện lên màu đỏ đỏ đáng nghi.

Bên cạnh bỗng dưng truyền đến tiếng cười khẽ.

Tôi sững người, giọng nói này… sao nghe quen quen thế nhỉ?

Ngẩng đầu liền nhìn thấy một dáng người cao lớn thẳng tắp đi ngang qua sân tập, trong tay còn đang cầm cái vợt cầu lông.

Tôi nhận ra rồi, đó không phải Bùi thần trong truyền thuyết à?

Chắc là anh ấy mới từ nhà tập cầu lông đi ra, mái tóc đen hơi đẫm mồ hôi, chiếc áo T-shirt dính cả vào người, phác thảo nên các đường cơ cường tráng.

Tôi không thể không thừa nhận, ánh mắt sinh viên nữ đại học A quả nhiên đều sáng như đèn pha, cái nhan sắc này, đúng là siêu cấp vô địch.

Trong một khoảnh khắc, bốn mắt nhìn nhau.

Chắc anh ấy không ngờ sẽ bị tôi bắt gặp, hơi nhướng mày, sau đó nhẹ nhàng gật đầu chào hỏi.

Tim tôi không hiểu sao đ/ập nhanh hơn hai nhịp, lập tức quay mặt đi, lặng lẽ siết ch/ặt nắm tay.

… Anh ấy cũng đang cười nhạo mình chứ gì!

Mặt mũi 18 năm của tôi, hôm nay mất hết rồi!

……

Trong một ngày, tin tức tôi học quân sự phải huấn luyện thêm đã truyền đi tứ phía.

Đến Lâm Tuyết cũng gọi điện đến:

“Há há há há há há! Vãn Vãn, cậu thấy gì chưa, có người đăng video cậu tập quân sự lên trên mạng đấy? Đến cả thầy huấn luyện cũng bị cậu ảnh hưởng tập sai theo há há há há há!

Nhìn góc quay chắc là ở trên khán đài chỗ sân tập, hơi xa, nhưng vẫn có thể nhìn rõ ràng dáng đi chân tay cùng nhịp như ngỗng của tôi, tôi tuyệt vọng nhắm mắt; “Không phải tớ đâu.”

Lâm Tuyết cười hì hì: “Khóa học quân sự bên cách cậu nghiêm khắc thật đấy, không giống bọn tớ, một ngày thì đến nửa ngày là hát nhảy! À đúng rồi, tài khoản game của cậu ý, cho tớ mượn chơi chút đi, dạo này tớ rảnh quá~”

Vừa hay tôi cũng chẳng có tâm trạng đâu chơi nữa, nên cứ đưa mật khẩu cho cậu ấy luôn.

Tôi cảm thấy hình như thầy huấn luyện bị tôi làm cho kích động lắm, hạ quyết tâm dạy lại cho tôi tử tế.

Thế là nguyên một tuần tiếp theo, cứ hết giờ tập là tôi lại bị giữ lại tập thêm nửa tiếng nữa.

Hôm nay tập xong, trên đường về, tôi cầm điện thoại, thì thấy trên confession đang thảo luận sục sôi ngất trời.

“Thông báo: Hôm nay hoa khôi lại phải tập thêm! Vừa mới thấy cô ấy từ sân tập về! Quả nhiên không có ai là hoàn hảo, Thượng đế chắc đóng ch/ặt cánh cửa th/ần ki/nh vận động của cô ấy rồi thì phải?”

“Có gì nói nấy, xinh đẹp như thế, cho dù có mất mặt thì vẫn xinh đáo để.”

“Nghe nói cô ấy thi đại học được 698 điểm đấy! Hóa ra cũng có những việc mà Trạng nguyên không giỏi, thôi cũng coi như cân bằng!”

Lướt một lúc, tôi buồn rầu tắt điện thoại, vừa chuẩn bị bước vào quán trà sữa, đã nhận được tin nhắn thoại của Chu Tần.

“Alo? Có chuyện gì?”- Tôi uể oải.

Giọng điệu của hắn hơi ngập ngừng, lại mang theo một chút căng thẳng không tên.

“Vãn Vãn, anh nhớ em thi đại học được 698 điểm, phải không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mối hận đèn xuân

Chương 6
Đích mẫu vừa mới tìm cho ta một mối nhân duyên vô cùng tốt đẹp. Chợt có một đôi nông dân tìm tới, tự xưng là thân sinh phụ mẫu của ta. Sau khi đối chất, di nương đành phải khóc lóc nhận tội. Năm xưa, ả giả mang thai để tranh sủng, từ bên ngoài mua một nữ anh hài về. Lúc này, lão gia đã sớm qua đời, đích mẫu lại vốn dĩ thương yêu chúng ta. Bèn bàn bạc riêng với nhau, chỉ cần đưa thêm chút ngân lượng đuổi đôi nông dân kia đi là xong. Mọi người đều gật đầu đồng ý. Ngờ đâu, vị đích huynh đã tập tước bỗng nhiên cười lạnh, đập vỡ chén trà. "Ta sớm đã nghi ngờ ả không phải là muội muội ruột thịt của ta." "Trong nhà các tỷ muội ai nấy đều đoan trang nhã nhặn, chỉ riêng ả là sinh ra vẻ yêu mị khinh bạc." "Nay đã biết rõ thân thế, ta tuyệt đối không thể dung thứ cho ả tiếp tục làm nhiễu loạn huyết mạch Hầu phủ." Đích huynh khăng khăng mở tông từ, bẩm báo tiên tổ, gạch tên ta ra khỏi gia phả. Mối nhân duyên đã bàn định trước đó đương nhiên cũng tan thành mây khói. Ta ký cư trong phủ, lòng đầy hoảng sợ, không biết khi nào sẽ bị đuổi ra ngoài. Sau đó, nhân lúc đích huynh xuống Giang Nam tra án. Đích mẫu vội vàng chuẩn bị cho ta một số của hồi môn lớn, lấy thân phận nghĩa nữ mà gả ta đi trong vội vã.
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
10 năm vây hãm Chương 10
Lời Ngỏ Chương 6